Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku – C14.26

14.26 Vương quốc Tuyết (7)

Satou đây. Việc dọn dẹp sau bữa ăn là một điều khó khăn đúng không nhỉ. Đó là lý do vì sao tôi ngừng nấu ăn khi sống một mình vì việc dọn dẹp sau bữa ăn rất là phiền.

 

——————————-

 

“Sir Satou Pendragon, có lời khen cho thành tích anh đạt được. Chúng tôi xin tặng anh Huân chương của Kiwolk Hồ Đá Xanh.

 

“Đây là vinh dự của tôi”

 

Tôi cũng được cấp phép cho việc đối xử ngang hàng với các hầu tước của Vương quốc Kiwolk như một phần thưởng.

Theo công chúa Shistina có rất nhiều trường hợp các quý tộc của vương quốc Shiga nhận được sự sự đối xử ngang hàng của các quốc gia khác, nhưng vì tôi thấy mình chưa làm được gì nhiều, nên tôi từ chối lời đề nghị.

 

Một giải thưởng thêm, tôi cũng được đề nghị về việc hôn nhân với Công chúa Ánh Sáng Tuyết và chị em của cô ấy, nhưng tôi lịch sự từ chối điều này.

Công chúa Ánh sáng Tuyết lịch sự phàn nàn về chuyện cô ấy muốn đi cùng chúng tôi như một vị khác, nhưng tôi đã thuyết phục cô ấy ở lại đây vì đất nước này sẽ cần sức mạnh của cô ấy khi mùa đông kết thúc.

Thêm vào đó cô ấy còn bị Nữ Hoàng và công chúa Shistina sỉ nhục vì đã tự ý tấn công con quỷ. Tôi cũng không ủng hộ cô ấy vì đó là lỗi của cô ấy.

 

Vì sự việc này mà Sera và công chúa có thể đọc sách của Thư Viện Lâu đài Hoàng Gia, nên tôi đang nghĩ đến việc có thể đọc được nhiều thứ ở đó.

 

Đông tướng quân tặng tôi những viên Đá Băng một cách hợp pháp như đã hứa.

Chúng nhiều hơn tôi nghĩ nhưng tôi mang nó đến cung điện Đảo Đơn Độc bằng airship nên không có vấn đề gì cả.

Mặc dù nó có chút không phù hợp với khả năng thật sự của chiếc Airship nhưng tôi giải thích rằng tôi có một [Túi ma thuật] với hiệu suất cao cho những ai nghi ngờ.

 

“Cảm ơn ngài Pendragon vì sự trợ giúp”

“Tôi gần như không làm gì cả, tất cả đều nhờ những người bạn của tôi”

“Vị hôn thê của tôi trong đội Hoa Ly Trắng có thể đã có chuyện nếu không nhờ có ngài”.

 

Sau khi nói chuyện với Đông tướng quân, một mỹ nhân trí tuệ với mái tóc vàng ngắn đang đứng cạnh anh ta cúi đầu và nói cảm ơn với một giọng trang nghiêm. Nếu tôi không nhầm thì cô ấy là một trong những cô gái đã điều khiển khẩu pháo ở phía sau.

 

Vài ngày sau, tôi rời bữa tiệc ở lâu đài Hoàng gia để lại Sera và hình nhân Satou lo những việc còn lại. Trong khi tôi, công chúa và Hikaru người đóng vai cận thệ thay thế tiểu thư K đến thư viện của lâu đài hoàng gia để tìm kiếm thông tin.

 

Hơn nữa, tôi để tiểu thư K hay còn gọi là Tiểu thư Karina phải xem các cảnh quay video về những tai nạn giao thông để khiến cô ấy nhận ra sự nổi loạn khi dùng chiếc máy phóng mà cô ấy đã gây ra.

Cô ấy đang sợ run như tàu lá chuối cùng với Pochi và Tama bên cạnh, nên có lẽ cô ấy nên tự chăm sóc tốt cho bản thân từ giờ trở đi.

Ngay bây giờ, cô ấy đang cùng Pochi và Tama thử nghiệm việc sử dụng thiết bị cất cánh một cách thực tế.

 

Quay lại chủ đề thư viện.

Không có quá nhiều sách ở đây. Nhưng các tài liệu về các lễ hội bị quên lãng và văn hóa địa phương thì khá thú vị

“Có rất nhiều phương pháp bất thường về cách sử dụng phép thuật băng và lửa, nhưng hầu hết chúng không khác mấy so với tài liệu của vương quốc Shiga.”

“Satou-sama, hãy nhìn vào những tài liệu liên quan đến các công cụ ma thuật”

“Đây có phải là ngôn ngữ của người chồn không?”

“Có một từ điển cho ngôn ngữ Đông quốc ở đây”

 

Những tài liệu công chúa tìm thấy về khái niệm chung của các thiết bị ma thuật mà tôi có được trong trận chiến gần đây với con quỷ và cách hoạt động của nó. Tôi sẽ sao chép nội dung của nó.

 

Ngoài ra, không có khám phá nào lớn, chúng tôi hoàn thành việc tìm kiếm. Không có tài liệu nào đáng ngờ hay thứ gì đó hay ho cả.

 

Hơn nữa, công chúa Ánh Sáng Tuyết đã cố gắng đi lậu tàu của chúng tôi và bị các Golem bảo vệ bắt được, cô bị cuộn vào tấm thảm trẻ và đưa đến chỗ những người lính của lâu đài Hoàng Gia

 

Đông tướng quân đã ngụ ý rằng cô ấy có thể sẽ cố đi theo bằng được, nên kế hoạch đó dễ dàng bị phát hiện khi tìm thấy cô ấy trốn ở các container Đá Băng.

 

Và chúng tôi chính thức rời đi, nhưng…

 

Chúng tôi đã cải trang bản thân để quay lại Thủ đô Hoàng gia và tự chiêu đã bản thân bằng vài chiến thăm quan ngắm cảnh.

 

“Thật là sôi động đúng không”

“Đó là bởi vì Nữ hoàng bệ hạ đã thông báo việc [Mùa Đông] kết thúc, đây đón lấy này các cô gái trẻ”

“Cảm ơn”

“Wa~i, nanodesu”

“Nn, cảm ơn”

 

Một nhân viên bán hàng với tinh thần khá cao hứng đã đưa những chiếc manjuu màu xanh lá được bọc trong tảo bẹ cho các cô gái.

“Thích hợp cho người ăn chay, xin đánh giá”

“Nó có mùi vị lạ đúng không?”

Liza ăn manjuu và nheo mắt. Nana và tiểu thư Karina đưa manjuu vào miêng với những biểu tình phức tạp.

Sera và công chúa biết rằng đồ ăn ở quốc gia này hơi tệ vì vậy họ từ chối với một nụ cười và cười.

 

“Ugee, uck…. Satou”

“Được rồi, anh sẽ ăn hết phần còn lại, vì vậy đừng làm bộ mặt đó nữa”

“Wa~i, cảm ơn anh”

 

Tôi lấy manjuu từ Hikaru, người mà chỉ cắn 1 miếng rồi bỏ.

 

“Mwu”

“Tôi-tôi muốn đưa ra phán quyết có tội.”

 

Vì lý do nào đó, Mia và Arisa đang nhìn tôi như thể họ muốn nói điều gì đó.

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu và lên đường.

Trong khi nhai những cái bánh Manjuu đặc biệt trong tay tôi mà chẳng thấy ngon, và xem mọi người vui mừng vì [Mùa xuân tới]. Tôi khá thích những nơi nổi tiếng và các sản phẩm đặc sản từ vương quốc Kiwolk.

 

Đúng như tôi nghĩ , ngắm cảnh sẽ vui hơn khi đến một nơi vui vẻ.

 

◆Bổ sung◆

 

“Kuro-dono, anh đang nói rằng anh sẽ xây dựng một bức tường thành ở biên giới quốc gia cho Kogeoku?”

“Đúng rồi”

 

Là Kuro của Công ty Echigoya, tôi đến thăm Vương quốc Kiwolk và đề nghị một kế hoạch như vậy cho nữ hoàng.

Như một sự đền bù, tôi yêu cầu được phép xây dựng văn phòng chi nhánh tài Thủ Đô Hoàng gia và ân xá cho những người dân xa xôi của Kiwolk đã rời khỏi đất nước và trở thành những bộ lạc du mục.

 

“Những người rời bỏ đất nước là một việc không hề mong muốn, đó là vì sự thiếu đức hạnh của tôi. Tôi không ngại việc ân xá cho họ, nhưng không biết Kuro-dono đang tìm kiếm gì vậy?”

“Đó là ý của chủ nhân tôi, anh hùng Nanashi-sama”

 

Câu hỏi của nữ hoàng hoàn toàn hợp lý, nhưng mục tiêu của việc can thiệp này là để đảm bảo về một vài lợi ích.

Về phần lợi ích, kể từ khi tôi nhận thấy một số người từ các làng hẻo lánh của Vương quốc Kiwolk đã rời khỏi đất nước và trở thành những người lang thang, tôi sẽ gửi những người muốn di cư đến Bá thổ Muno đến thành phố nơi sẽ được cai trị bởi Satou và những ngôi làng xung quanh với điều phối Unit một cách lén lút.

 

Nó sẽ là một vấn đề quốc gia nếu tôi làm điều đó khi họ vẫn làn những bộ tộc du mục, vì vậy tôi đã đến xin để được ân xá trước thời hạn.

Với việc này, các sản phẩm len và sữa chua sẽ được truyền bá khắp Bá thổ Muno.

 

Đối với sự can thiệp, tôi sẽ o sản xuất  đồ ăn từ Tảo sát nhân để cung cấp cho các góa phụ và trẻ mồ côi. Việc đó sẽ ảnh hưởng đến công việc của họ nhưng họ cũng nên ngừng phụ thuộc vào Tảo bẹ khi mùa xuân đến. Việc này chủ yếu để giết thời gian chờ mùa xuân tới.

 

Hương liệu là thứ còn thiếu cuối cùng, nhưng một phần sẽ được sản xuất bởi vương quốc như là lương thực dự trữ khẩn cấp. Tôi đang mong chờ người quản lý chi nhánh mới mở rộng thị trường.

 

Hi vọng mùa xuân ấm áp sẽ đến với vương quốc Kiwolk.

 

◆ Quan điểm của Pipine: Những người sống sót của làng Nadare ◆

 

“Uawaa ! tuyết ngừng rơi rồi”

“Nhìn kìa onee-chan! Những giọt nước đang nhỏ ra từ cục đá”

“Đó là mùa xuân! Mùa xuân đang đến!”

“Yay!”

 

Sau hai năm cố gắng cuối cùng mùa xuân đã tới, em gái tôi và tôi cùng nhau đùa nghịch.

Em gái tôi lấy một cái xèng tuyết và làm một ngôi nhà.

 

Tôi là pipine của làng Nadare ở Tây bắc của vương quốc Kiwolk.

Ngôi làng đang trên bờ vực bị hủy diệt giờ đang trở nên sôi động ngoài dự kiến. Đó là nhờ Satou-san chia sẻ thức ăn và muối cho chúng tôi.

 

“Onee-chan, cô gái ngất trên đường đã tỉnh dậy!”

Một mỹ nữ san đừng lên từ chiếc giường lông thú nhìn chúng tôi với đôi mắt còn buồn ngủ.

Cô ấy định nói điều gì đó, nhưng tôi ngăn cô ấy bằng tay.

Cổ họng cô sẽ bị tổn thương nếu cô cố gắng nói chuyện vì cô đã ngủ trong một thời gian dài.

 

“Tôi sẽ đun sôi nước nóng một cách nhanh chóng, xin chờ một lát.”

 

Mỹ nữ san với mái tóc màu xanh nhạt trông như bầu trởi trên những cột băng nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Xin cảm ơn vì đã cứu tôi”

Sau khi uống nước nóng, cô hít một hơi thật nhẹ và nói lời cảm ơn của cô.

 

Trong khi cảm thấy xấu hổ, tôi hâm nóng món súp buổi tối hôm qua và nướng một ít cá nước mặn và cá khô tôi lấy từ Satou-san.

“Thật là tốt. Tôi nghe nói rằng người dân của đất nước này đang bị nạn đói ….”

Mỹ nữ san nghiêng đầu, lắc mái tóc màu xanh nhạt của cô ấy.

 

Thật là một màu bất thường. Người bán hàng Pon-san nói với tôi rằng có một vị vua với mái tóc màu hồng ở vương quốc ở phía nam.

Có lẽ người này là một người Hoàng tộc.

 

“Un, đúng thế. Có lẽ không có ai sống sót trong ngôi làng này nếu Satou-san không cho chúng tôi ăn.”

“Vậy sao …. Vậy ra đó là sự thật.”

 

Mỹ nữ với làn da lấp lánh có vẻ mặt phức tạp. Món súp ngon sẽ bị nguội mất nếu bạn vẫn còn làm bộ mặt đó

 

“Chờ đã, [Sato] sao?”

“ Không, Satou-san cơ”

“Tôi hiểu rồi”

Có vẻ như cô ấy nhầm tên của Satou-san với người quen của mình.

Tôi nhận được bát súp đã làm trống và đưa cho cá tươi nướng của Mỹ nữ-san.

 

“Để trả ơn. Tôi sẽ trừng phạt những kẻ mang lại [Mùa đông] tệ hại cho đất nước này, ngay cả với các chính khách”

 

Cô ấy nói vài điều khó khăn trong khi cắn cá khô trong sự thích thú.

Tôi không thực sự hiểu, nhưng cô ấy hiểu lầm một điều.

 

“Mùa đông đã qua rồi đấy?”

“–Gì?”

Tôi mở cửa sổ và hiển thị ở đây các cột băng nhỏ giọt.

Gió nhẹ ấm thổi từ cửa sổ.

 

“Mùa xuân sắp tới!”

Khi tôi nói với cô ấy bằng một nụ cười,

“Tôi hiểu rồi, không cần phải có sự trừng phạt thần nữa.”

Có vẻ như cô ấy đã có thể di chuyển tốt mặc dù cô ấy ngã gục trên đường và ngủ nhiều ngày.

“Các cô hãy mang tôi một ít củi và cái nồi rỗng”

 

Tôi đưa cho cô ấy những thứ cô ấy hỏi, rồi cô ấy nói, “Đây là lời cảm ơn của tôi”, và biến củi thành muối.

“Onee-chan, thật tuyệt vời. Cô ấy đã biến củi thành muối!”

Có vẻ như người này là một pháp sư.

Em gái nhỏ của tôi và tôi bắt tay nhìn thấy phép lạ trước mắt chúng tôi và hét lên trong sự ngạc nhiên.

Chúng tôi vẫn còn muối từ Satou-san, nhưng chúng tôi không bao giờ có đủ muối, vì vậy tôi đã nhận được nó một cách ngoan ngoãn.

Muối hữu ích hơn tiền ở làng Nadare này.

 

“Tôi đi đây! Các cô gái”

“ Cô đi luôn sao ?”

“ Tôi cần phải làm gì đó để tăng thêm tín hữu của Thiên Chúa Zaikuon.”

Tôi cho đôi giày tuyết dự phòng và một giỏ đầy thức ăn trong vài ngày cho người đẹp mặc áo choàng trắng.

 

“Cô chắc chứ”

“Un, chúng tôi đã nhận được rất nhiều muối từ cô”

“Vậy tôi sẽ nhận chúng, cầu chúc sự may mắn cho cuộc sống của mọi người:

 

Mỹ nữ san vui vẻ nhận chúng sau khi nói một vài lời như linh mục-sama vẫn nói.

 

 

(Yak: Cừu)

 

“Này Pipine! Cô gái bị ngất vẫn còn đang ngủ sao”

“Già làng-san! Cô ấy đã rời đi một cách vui vẻ sau khi uống canh rồi ạ”

 

— Vậy cũng tốt.

 

“Già làng san, có chuyện gì vậy ạ?”

“À đây là những thứ được mượn từ công ty Echigoya của Vương quốc Shiga. Họ cho làng mình mượn khoảng 100 yak. Ta đang phân phát cái này cho 2 đứa.  Hãy chăm xóng chúng cẩn thận vì đó là thứ đi vay mượn”

“Un! Để đó cho chúng cháu”

 

Tôi lấy dây buộc của yaks từ lão-san và nhẹ nhàng cào cằm của cái yak đang thở ra hơi trắng.

 

Tôi tự nhiên cười khi thấy yak khịt mũi vui vẻ.

 

Cha và anh trai tôi đã đi chiến đấu và không chở lại. Nhưng yak thì đã trở lại.

Từ bây giờ tôi sẽ cố gắng chăm sóc yak, vắt sữa, cắt len và sống.

 

Và sau đó tôi sẽ dạy cho con tôi cách dệt len ​​-.

Trước đó tôi phải tìm một người chồng.

 

Nụ cười tốt của Satou-san vang lên trong tâm trí tôi.

“Chị à, sao mặt chị đỏ vậy. Bị cảm à”

“Không có gì! Không có gì đâu” tôi nói

.Tôi vặn tay của em gái tôi và lăn tay áo của tôi để lấy tuyết rơi trên mái nhà.

Bây giờ, hôm nay sẽ là một ngày bận rộn!

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s