Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku – C14.24

14.24 Vương quốc tuyết (5)

 

Satou đây. Ngày trước, trong khoảng thời gian mà những anime về chiến tranh vũ trụ được phổ biến , cũng là khoảng thời gian mà việc uống trà đen mix với brandy được phổ biến. Nhưng phong trào này lại nhanh chóng bị kết thúc bởi những người chỉ uống Brandy.

 

“Anh luôn đội mũ chùm đầu như vậy sao?”

“Hãy tha lỗi cho tôi. Bời vì ở đây có quá nhiều quý tộc, họ thấy khó chịu khi nhìn thấy những khuôn mặc thú nhân của chúng tôi”

 

Tôi ra ngoài buổi tiệc vào giữa chừng với anh chàng thương nhân người chồn, tôi đã hỏi về mũ của anh ta và nhận được cầu trả lời đó.

 

Tôi đã khá thận trọng khi thấy anh ta trả lời một cách kỳ lạ, nhưng nhìn kỹ hơn thì lý do có thể là do chiếc nhẫn phiên dịch anh ta đang đeo.

Đó có thể là một món đồ mà họ đã tặng cho những người Nhật được triệu hổi ở vương quốc Rumooku.

 

Không giống như những địa điểm tổ chức tiệc ấm áp khác, ở hành lang bằng đá này với cái lạnh thâm nhậm có khả năng biến một người khỏe mạnh thành cảm lạnh chỉ trong nửa giờ.

 

Có một vài chuyển động đáng ngờ bên ngoài hành lang.

Chờ đợi ở một nơi như này sao , kể cả có là sát thủ thì cũng khó đấy.

 

“Hãy nhìn vào đó”

 

Thương nhân người chồn dừng lại giữa hành lang và chỉ ra ngoài một chiếc của kính nhỏ.

 

Tôi thấy những cái lan can đầy tuyết bên ngoài cánh cửa.

 

Vương quốc Kiwolk bị chôn vùi dưới những lớp tuyết và một cái hồ bị phủ đầy bởi băng giá.

 

Giữa hồ là viên đá giống thạch anh tím – không, một vật như tòa tháp mọc lên ở đó phát ra ánh sáng yếu ớt.

 

Tôi có thể nhìn thấy chúng nhờ kỹ năng [Tầm nhìn xa] nhưng những người bình thường rõ ràng chỉ có thể nhìn thấy một ánh sáng tím mờ nhạt mà thôi.

 

Tôi nghe thấy một âm thanh mờ nhạt ngay đằng sau những cột hành lang.

 

Rõ ràng những kẻ muốn tấn công, có vẻ sẽ sớm tấn công thôi.

 

“Ánh sáng tím đó là thứ anh muốn chỉ tôi thấy sao ?”

“Đúng vậy, tháp phát ra ánh sáng đó là —”

Tôi đẩy thương nhân ra khi anh ta vẫn đang nói chuyện và chặn những con dao độc ném vào chúng tôi bằng cách sử dụng một bộ giảm thanh được truyền bởi sức mạnh ma thuật

 

“Không thể nào”

“Anh ta đã đẩy lui được cả 7 người”

 

Những kẻ tấn công xuất hiện từ đằng sau những cây chột.

 

Năm kẻ tấn công đang cầm dao găm độc.

Dưới những chiếc mũ chím, khuôn mặt của họ có vẻ giống những người chồn, nhưng đọc theo AR thì họ là những người chuột

 

“Sir Pendragon, anh ổn chứ ! Lính đâu ! Đừng cho bất cứ kẻ trộm nào thoát “

“OU”

 

Từ phía bên kia của hành lang, tướng quân tóc đỏ và những tên lính xuất hiện đúng lúc đến một cách kỳ lạ.

 

Những kẻ tấn công gặp bất lợi dường như có ý định trốn thoát qua cái lỗ phía sau cây cột mà họ đã dùng để xâm nhập.

 

Tôi đã đánh dấu chung vậy nên chúng sẽ không có cơ hội trốn thoát, nhưng bắt chúng sẽ rất rắc rối. Vậy nên tôi vô hiệu một tên trong số chúng bằng cách ném một viên sỏi nên người.

 

“Đưa tên này vào ngục và tra hỏi”

 

Những tên lính đã được dẫn tới bỏi tướng quân tóc đó dẫn hắn đi.

Thật tệ.

 

“Sir Pendragon, anh có bị thương không?”

“Không, tôi ổn”.

 

Tôi vờ cười tích cực với tướng quân tóc đỏ, người đang cố che giấu những kẻ tấn công khỏi tầm nhìn của tôi.

 

“Chờ đã ! tôi có vài việc với tên đó”

“Sir Pendragon! Xin đừng đến gần tên trộm”

 

Tôi bước về phía trước để ngăn những tên lính đưa kẻ tấn công đi. Nhưng vị tướng tóc đỏ đã cản trở tôi.

 

“Loại sát thủ này có rất nhiều cách tấn công khó lường. Anh là khách danh dự của đất nước chúng tôi, chúng tôi không thể để anh bị thương được”

“ Tôi hiểu rồi! Đúng vậy”

Tôi bắn nửa đồng xu từ tay vào mũ của kẻ tấn công.

“Tôi nghĩ anh ta là một người chồn, nhưng có vẻ anh ta là một người chuột phải không ?”

 

Tôi nói với tướng quân tóc đỏ trong khi nở một nụ cười sảng khoái, anh ta lẩm bẩm “gununu” và nói “có vẻ thế” với khuôn mặt cau có và nhỏ giọng, sau đó anh ta rút lui.

 

Bây giờ, về cuộc tấn công bất ngờ này—

 

Những người chuột đã tấn công chúng tôi thuộc về đơn vị người thú của vương quốc Kiwolk, những kẻ chuyên về các công việc bẩn thỉu. Kỹ thuật thẩm định phổ biến cho thấy một liên kết của họ với một tổ chức tội phạm, họ đang ngụy trang mối liên kết của họ giống như tôi chức [Đôi cánh tự do] làm.

 

Tiếp theo khi tôi tìm thử trên bản đồ, tôi đã tìm thấy vài kẻ trong tình trạng nguy kịch trong ngục tối.

 

Đây là phỏng đoán của tôi, vị tướng tóc đỏ có lẽ sẽ hành quyết những kẻ tấn công trong ngục tối và đổ tộii lên cho người chồn.

Vị tương tóc đỏ sau đó sẽ đuổi những người chồn khỏi vương quốc hoặc có thể kết thúc Mùa Đông để khởi động lại chiến tranh.

 

Ngoài ra, người giúp việc kẻ đã cho tôi uống rượu độc đang bị giam giữ ở một khu quý tộc trong trạng thái ngất xỉu.

 

Trước khi can thiệp vào mọi thứ như một con người nhẹ nhàng, tôi sẽ hoàn thành việc tôi nên làm ngay bây giờ.

Tôi quay về phía thương gia người vẫn chưa thể đứng dậy.

“Giờ hãy nói cho tôi nghe, cái tháp đó là gì ?”

 

———————-

 

“Cậu là người đã kích động Ganunu chạm vào đuôi rồng phải không ?”

“Tôi đã không ra lệnh cho anh ta. Bên cạnh đó, tôi không nghĩ tử tước sẽ dễ dàng ngục ngã vậy”

“Ara, anh chắc có cao kiến về anh ta phải không?”

“Một kẻ bình thường vừa mới trưởng thành, nhận được một tước vị lớn, thậm chí còn trở thành phó bộ trưởng của một đất nước như vậy. Chỉ có kẻ ngu mới đánh giá thấp một con người như vậy”

 

Khi tôi lẻn vào phòng của Đông tướng quân, tôi đã nghe được cuộc trò chuyện giữa người đó với Công chúa Ánh sáng Tuyết.

 

“Tôi nghĩ cô muốn chấm dứt [Mùa đông] đúng chứ?”

“Anh biết tôi là người đề nghị giữ lại [Mùa đông] anh biết chứ ? Mặc dù tôi biết nó sẽ giết chết vài ngôi làng hẻo lánh, nhưng chả còn cách nào cả”

 

Đông tướng quân nói với Công chúa ánh sáng Tuyết nhưng đang chế diễu với bản thân mình.

 

Công chúa ánh sáng Tuyết đứng dậy và lẩm bẩm.

 

“Nếu [Mùa Đông] không dừng lại thì tôi chiến đấu ở đất nước này nữa, thay vì thối rữa ở cái lồng băng này có lẽ tôi nên dụ Tử tước sama và nhờ anh ta đưa tôi đến những đất nước đang có chiến tranh.”

“Có phải Báo tuyết vào Sói hỏa tiễn không hợp với khẩu vị của cô>”

“Tôi chán chúng rồi. Tôi muốn chiến đâu với ma quỷ vì hòa bình thế giới. MẶc dù tôi không thể đứng cạnh anh hùng, tôi muốn trở thành một chiến binh người có thể cạnh tranh với Shiga bát kiếm”

 

Tôi nghĩ Công chúa anh tuyết là người đang tìm kiếm điều mới mẻ, nhưng lại có một mục tiêu rõ ràng một cách bất ngờ.

 

Sau sự im lặng cùng cái nhìn kiềm chế của Đông tướng quân, công chúa ánh Tuyết nhún vai và rời khỏi phòng.

 

Đông tướng quân nuốt chửng một ngụm trà tảo bẹ trộn với rượu khoai lang cùng một khuôn mặt ảm đạm.

 

[Mùa đông] sẽ bảo vệ chúng ta khỏi kẻ thù chỉ trong vài năm nữa. Vua Kogeoku thông thái, chắc chắn sẽ tìm cách giúp quân đội của ông ta có thể di chuyển trên tuyết,. Thu thập Đá Băng và chuẩn bị vũ khi cho đến khi điều đó xảy ra là ….”

“Nó bất khả thi à ?”

“…Bệ hạ”

 

Nữ hoàng trong bộ váy đen bước vào từ một cánh cửa khác với cái công chúa Ánh sáng Tuyết ra từng đi ra.

Tôi mong cô ấy sẽ mặc một bộ đồ gợi cảm, nhưng cô ấy mặc một chiếc áo giống kiểu công việc với bộ ngực đầy đặn.

 

“Vâng, chúng ta có thể chuẩn bị một số trong 5 năm nhưng chúng đã ta lãng phí một phần cho quý tộc sử dụng, nên hiện tại….”

“Không thể nào. Có rất nhiều quý tộc phản đối [Mùa đông] rồi. Nếu chúng ta ngừng dụ dỗ họ bằng tiền và hàng hóa, sẽ có tranh chấp mãnh liệt để chọn vị vua tiếp theo mất. Chả có sự tiến bộ nào cả”

 

Nữ hoàng đổ một ít rượu khoai lang vào cốc trà và nhấm nháp nó một cách tao nhã.

“Sẽ rất đơn giản nếu vua Kogeoku ngưng cuộc xâm lược–“

“Không thể, gió lạnh từ đất nước này đang giết chết đồng cỏ đất nước đó. Với cách gia tốc của [Mùa đông], thì Kogeoku sẽ không”.

  • Hm?

Thậm chí ngay cả khi đất nước này giữ nhiệt độ trên mùa xuân cả năm, việc chiến tranh với nước láng riềng vẫn không dừng lại ?

 

“Chả lẽ thật sự không còn cách nào khác ?”

“Có. tuy nhiên sự giúp đỡ của ngài Pendragon là không thể thiếu trong kế hoạch”

“Nói đi. Nếu tôi có thể làm gì, tôi sẵn sàng dâng hiến cả cơ thểm ình”

“Chúng ta yêu cầu anh ta và người của anh ta giết con quỷ bị phong ấn trong hồ”

 

— Con quỷ bị phong ấn trong hồ

 

Thực ra, người thương gia đã nói với tôi về chuyện này.

 

Để giữ phong ấn của con quỷ này, mùa đông của đất nước này đã được kéo dài.

Ma khi rò rỉ từ con quỷ này đang thay đổi tảo trong hồ thành quái vật, các tinh thể băng trên tháp là nơi phong ấn sản xuất Đá Băng.

 

Có vẻ như lý do tại sao các thương gia nói với tôi rằng kéo dài mùa đông vì lợi nhuận.

Anh ta đã thu thập đủ nguồn cung của Đá Băng, vì vậy anh ta muốn một bên thứ 3 kết thúc nó vì sợ sẽ bị phá giá nếu tiếp tục sản xuất.

 

Mặc dù điều đó khá ích kỷ, nhưng điều đó lại khá đúng với thương nhân người chồn.

 

“Nếu con quỷ trong hồ bị giết thì đất nước này sẽ không thể nào giữ được một mùa xuân vĩnh hằng”

“Fumu, hơi khó, nhưng chỉ cần giữ nhiệt độ ấm áp đủ để không ngăn khí lạnh thổi tới nước láng giềng là được. Không có cách gì đảm bảo rằng Kogeoku sẽ ngừng tấn công? Nhưng nó đáng để thử “

 

Có vẻ như câu chuyện đang diễn biến tiếp trong khi tôi chìm sâu vào suy nghĩ.

 

“Tốt thôi. Tôi sẽ quyến rũ tử tước với sắc đẹp này. Chờ tin vui của tôi”

 

Nữ hoàng rời khỏi phòng sau khi để lại tuyên bố có vẻ giống với phần preview của tập phim tiếp theo vậy.

Tôi nghĩ cô ấy sẽ gặp Công chúa ánh sáng Tuyết đang đợi trên giường trong phòng tôi, nhưng kệ, họ sẽ ổn thôi.

 

Tôi gõ cửa bước vào phòng mà không chờ hồi âm của tướng quân.

 

“Chào buổi tôi thưa Tướng Quân”

“Chào, Tử tước dono. Anh có sẵn lòng đánh bại con quỷ trong hồ chứ?”

 

Tôi nghĩ rằng sẽ có một tràng giải thích dài cơ. Nhưng có vẻ Đông tướng quân biết tôi nghe lén.

 

“Nếu anh có thể hứa với tôi về việc kết thúc [Mùa đông] và một nửa số Đá Băng mà ngân khố nước anh có”

“Hiểu rồi. Tôi nghĩ sẽ được sự chấp nhận của nữ hoàng bằng mạng sống của tôi”

 

Anh ta nhanh chóng chấp nhận mặc dù đề nghị của tôi khá bất hợp lý.

 

Con quỷ bị phong ấn trong hồ có cấp khá cao khoảng level 50.  Kỹ năng của nó là [Chuyển hóa], [Triệu hồi tôi tớ] và nhiều thứ khác.

 

Tôi đang định uống chén rượu do Đông tướng quân mời, nhưng cánh cửa bông nhiên bật mạnh ra.

 

“Tướng quân ! Tôi nhận được báo cáo về quân đội Kogeoku đột nhâp Pháo đài”

“Cái gì ! Tôi sẽ đi ! Tử tước -dono, xin thứ lỗi”

Winter General rời khỏi phòng vội vàng sau khi tin.

 

Đất nước này chắc chắn là đầy kịch tính phải không.

 

– Cố lên, Đông tướng quân.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s