Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku – C8.1

8-1. Tại thủ đô Công tước

Satou đây. Người Nhật Bản là những người nổi tiếng khắp thế giới vì bản tính không kiên nhẫn, nhưng người của thế giới song song cũng không phải loại dễ tính gì cả.

–o0o0o–

“Đậu phộng bay nodesu!” –Pochi

“Quái vật~?” –Tama

Pochi và Tama người vừa về từ boong tàu kéo cả hai ống tay áo và dẫn tôi cùng lên boong.

Có một con tàu bay lơ lửng khi tôi nhìn nơi cả hai đứa chỉ. Tôi đã xem nó trên bản đồ, nhưng nó vẫn khá ấn tượng khi bạn thực sự thấy đồ thật. Nó là một con thuyền bay dài 300m theo hình dáng hạt đậu rắn chắc. Vẫn không rõ nó nổi bằng cách dùng khí như helium hay ma cụ.

Tôi có thể đoán đường tàu đi từ bản đồ, nó có lẽ đã tới đây từ vương thành hồi sáng này.

“Đó là một tàu bay.” –Satou

“Chàu bay?” –Tama

“Là tàu có thể bay trên trời.” –Satou

“Tuyệt quá nodesu! Em muốn cưỡi trên nó nodesu!” –Pochi

Ờ, tôi cũng muốn nữa.

Nếu bạn nghĩ về nó, con tàu có lẽ dành cho công việc quân sự, nên tôi không chắc rằng có thể cưỡi nó hay không.

“Uwah. Thực là kì ảo. Em nóng cả người rồi~.” –Arisa

“Em thắc mắc là sao nó lơ lửng được?” –Liza

Arisa và Liza cũng vừa đến. Đây là lần đầu Arisa thấy nó hả. Tôi không biết liệu cô ấy đã từng đi trên tàu bay độc quyền của anh hùng chưa?

“Ông chủ, em muốn cái đó.” –Nana

“Ufufu, hình dạng của nó khá là dễ thương đấy nhỉ.” –Lulu

Nana làm cử chỉ như thể cô ấy muốn chạm tới và bắt con tàu bằng tay. Lulu thì nói ‘dễ thương’, nó dễ thương sao? Thật sự tôi không hiểu lắm, có lẽ vì cảm quan chúng tôi khác nhau.

“Arisa làm một cái gối có hình dáng đó lát nữa được không? Trên cả sự dễ thương, nó còn mềm mại nữa.” –Nana

Nana “bộp” tay cô một lần, và đi quấy rối Arisa. Cô ấy ôm Arisa từ đằng sau, và nói nhiệt liệt về cái thuyền dễ thương nhiều chừng nào. Chẳng bao lâu nữa Arisa sẽ chịu thua thôi. Do Nana tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc khi cô ấy đã thích thế.

“Chủ nhân, em đã hỏi Shelna-dono, và hình như á-nhân không được chào đón ở phần phía trong tường lớn. Em nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho Pochi, Tama và Mia khi mang áo khoác trước khi chúng ta vào cảng.” –Liza

“Được rồi, tôi sẽ dặn họ sau khi sự hưng phấn từ tàu bay giảm đi.” -Satou

Shelna-dono mà Liza đã nhắc tới là hướng dẫn viên của chuyến tham quan. Chức nghiệp chính của cô ấy là một trong quan chức dân sự của tổng đốc của thành phố Gururian—bá tước Walgock. Tôi đã cho rằng cô ấy là tuần cảnh của tổng đốc khi tôi khám phá ra nó từ AR, nhưng có vẻ như chỉ là cô ấy nhớ đến thời gian khi cô làm việc hướng dẫn tham quan để kiếm học phí khi còn trẻ, nên cô ấy làm thay việc hướng dẫn.

Ở thủ đô Công tước, chúng tôi được ở lại trong dinh thự của bá tước Walgock, nhờ vào ý tốt của tổng đốc. Tôi thấy ở trong một nhà trọ bình thường cũng tốt, nhưng vì đại hội thi đấu võ thuật công khai, có lẽ không còn nhiều nơi đứng đắn còn lại, nên tôi quyết định nhận ân tình này.

Con thuyền chúng tôi đã lên hướng thẳng tới bến cảng của thủ đô công tước. Nó không phải cảng trong thành phố, mà là cái được xây bên trong tường lớn của thủ đô dành cho quí tộc và những ‘nhà cung cấp lương thực.

Khi tôi nói “bức tường lớn”, ở đây có nghĩa là bức tường ngoài cùng của thành phố Oyugock. Có vẻ như dân số tăng lên quá nhiều, và thế là, để ổn định những người dân trong ngoại ô, họ dựng lên thêm một bức tường cao 3m gọi là “bức tường mới” phía ngoài. Tường mới khác tường lớn ở chỗ nó không thể bảo vệ con người trước những cuộc tấn công của quái vật, nên khu vực bên trong tường lớn trở thành nơi cư ngụ của quí tộc, người giàu và kĩ sư, trong khi người như công nhân, á-nhân, và người nghèo thì sống ở bên ngoài.

–o0o0o–

Sau khi chúng tôi lên bờ, chúng tôi được hướng dẫn bởi Shelna-san hướng tới dinh thự của bá tước Walgock.

Nhờ vào giấy thông hành của tổng đốc, chúng tôi đã không bị kiểm tra suốt quá trình tra xét khi vào thành phố. Tuy vậy, tôi cảm thấy hình như có quá ít lính gác lúc đó. Khi tôi xem trên bản đồ, có vẻ như là các lính gác đang chạy vòng quanh thành phố.

Nguyên do có lẽ là xác của các thành viên, và có những thứ đặc thù cho thấy vị trí của họ được bọc kín lại mà tôi để lại lâu đài sau việc tiêu diệt chúa quỉ tối qua. Vì tôi để lại những thứ đó cùng với bộ quần áo [Đôi cánh tự do] và bản kế hoạch về việc phục sinh chúa quỉ của chúng, binh lính có lẽ đang dọn dẹp hậu quả. Làm việc chăm chỉ thật.

Tôi có thể bắt giữ những hội viên còn lại và giao chúng cho chính quyền, nhưng vì nó sẽ phiền phức, tôi để chúng được yên. Người phụ nữ bị tôi lấy đi trang phục đã được bạn bè của cô ta cứu, và giờ cô ấy ở trong số những người tụ hợp trong dinh thự một quí tộc gọi là Bá tước Bobi. Sẽ thực phiền toái nếu họ lại gây ra huyên náo nên tôi đánh dấu nó.

Dinh thự bá tước Walgock là một khu vực rộng ngay cả trong số các khu quí tộc ở bên trong tường lớn.

Sau khi tôi hoàn tất việc chào mừng cựu* bá tước Walgock cùng với Shelna-san, hai chúng tôi đi tới lâu đài công tước trên chiếc xe ngựa mà cô ấy lấy từ dinh thự. Shelna-san khá là năng động nhỉ. (Ed: *cựu: “previous earl”, không biết nên dịch thế nào cho phải.)

Tự bản thân tôi thì ổn do thể lực tôi đang tràn trề, nhưng Mia và Arisa không có nhiều thể lực, nên tôi bảo họ hãy thư giãn trong dinh thự hôm nay. Đằng nào thì họ cũng sẽ không thể gặp công tước được cho dù họ có đi cùng tôi, nên không có vấn đề cụ thể nào. Tiểu thư Karina mời Pochi và Tama để tập luyện trong sân. Cô ấy có lẽ khá thất vọng vì đã không thể động tay động chân quá nhiều khi ở trên tàu. Liza và mấy cô hầu đi cùng họ, nên có lẽ sẽ không có gì ầm ĩ cả.

Lâu đài của công tước rộng ngang với lâu đài của nam tước Muno, nhưng khác xa nhau về sự tráng lệ và số người hiện diện.

Đi qua tường bên trong lâu đài, có bốn con golem sắt cao 4m đóng quanh cổng. Có vẻ như tường lâu đài cũng kết nối với nhiều tháp phòng-không khác nhau. Tôi không thể xác định được loại pháo nào được đặt trong nó. Tôi sẽ xin phép họ cho tôi xem nó sau vậy.

Chiếc xe dừng ở sân trước sau khi băng qua tường trong vừa nãy. Phải đi bộ từ đây. Được hầu gái dẫn đường, chúng tôi tiến thẳng qua một hành lang làm từ nhiều loại cẩm thạch. Thảm được trải bên dưới, và chúng tôi đi ngang qua những thứ đồ trang trí như tác phẩm nghệ thuật trên tường hay hoa đang trong quãng thời gian bình thường. Tôi không am hiểu về chất lượng của tranh, nhưng mà chúng đều là những bức tranh tĩnh tốt.

Ai đó đang vẫy tay bên trong một bức tranh treo trên tường dọc lối đi trên hành lang.

Đúng thật là kì ảo. Nó thật sự giống một vật phẩm ma thuật.

Cô gái nhỏ được vẽ trong tranh đang vẫy tay mình. Cô ấy trông phấn khởi khi tôi vẫy tay lại. Tương tác khá thật. Tôi đã trông mong là sẽ có người di chuyển trong những bức tranh khác, nhưng không may, chúng chỉ là tranh bình thường.

“Có gì không ổn sao Hiệp sĩ-sama?” -Shelna

“Không, không có gì. Quả là lâu đài công tước-sama. Có một vật ma thuật rất vui.” –Satou

“Đúng vậy đó, tôi cũng đã rất ngạc nhiên khi lần đầu đến đây.” -Shelna

Chẳng có gì lạ. Bất kì người nào cũng sẽ kinh ngạc nếu họ thấy ai đó cử động trong tranh.

–o0o0o–

Chúng tôi được dẫn tới một phòng và được gặp hầu cận của quan nhiếp chính.

“Vậy thì, đây là thư từ nam tước Muno. Và đây là thư từ quan nhiếp chính của nam tước Muno, tử tước Rottol, tới cho nhiếp chính-sama ở đây.” –Satou

Tôi đưa hai bộ thư. Thư từ Nina-san thì trong dạng ba cuộn giấy và một gói tài liệu.

Phụ tá nhiếp chính nhận nó một cách kính trọng, và rồi người trông như phụ tá đặt nó lên giá. Shelna-san cũng có một bức thư từ tổng đốc chuyển tới đây, nhưng cô ấy lại đưa cái túi mà mình mang đến đây cho phụ tá-san. Sau này tôi nghe được rằng nó được đóng gói cùng với báo cáo đến từng ban khu.

Một hầu gái bước vào sau khi gõ cửa và được phép, rồi đến thì thầm điều gì đó với hầu cận của nhiếp chính.

“Ngài Pendragon, Đức ngài, công tước hình như muốn gặp cậu. Có được không nếu như cậu đi một chút?” –hầu cận nhiếp chính

Ồ?

Kế hoạch hôm nay chỉ là chuyển thư, và tôi được bảo rằng cuộc gặp mặt sẽ ở vài ngày sau.

Do việc này có nghĩa rằng tôi sẽ không phải vướng bận vì phải đến đây hai lần, tôi chấp nhận nó một cách vui vẻ. Dù sao đi nữa tôi cũng không có quyền từ chối ngay từ đầu, lời mời của đối phương có lẽ chỉ là một phép lịch sự.

Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ được dẫn tới phòng hội đàm, nhưng chúng tôi đi băng qua nó và thẳng tiến tới nơi dường như là phòng riêng của công tước.

Căn phòng vừa nãy thì tráng lệ, nhưng cái này còn hơn hai cấp bậc. Cái ghế tôi được mời ngồi không cứng quá, cũng chẳng mềm quá, nó siêu vừa vặn. Tôi muốn có loại ghế này ở nơi tôi làm việc. Có một bồn nước ở một bên căn phòng, và loại cá giống kiểu-cá-nhiệt-đới đang bơi lội bên trong. Hình dạng chúng trông như cá bảy màu, nhưng chúng phát sáng lờ mờ màu xanh lá từ bên trong cơ thể bán-trong-suốt.

Có bốn bức tượng phụ nữ khỏa thân ở mỗi góc căn phòng, chúng đều là Tượng Sống. Có một lối đi dẫn tới chỗ vài người lính đang đứng bên trong một phòng chờ, mặc dù lối đi đã được che giấu một cách khéo léo. Cũng có ba pháp sĩ trên mái chờ đợi. Dường như không có động thái dư thừa nào, vậy nên có lẽ họ sẽ chỉ phá tầng mái xông vào khi có chuyện khẩn cấp.

Họ cân nhắc đặt thêm vài thứ đảm bảo để chắc rằng người thường không khả năng cảm nhận được tồn tại của những hộ vệ. Có vẻ như họ không có bất kì ý định không cần thiết nào để gây hoảng sợ cho khách viếng thăm.

Người hầu nữ trong phòng thông báo là công tước đang tới đây từ phòng kế, nên tôi đứng dậy đón ông ta.

Người bước vào phòng là một ông già với thân thể tráng kiện và râu tóc trắng toàn bộ. Tóc ông ta thì đầy, nhưng râu ông thậm chí còn nhiều hơn. Ông ta nhìn như một người tốt bụng, nhưng tia sáng từ đôi mắt lại rất mạnh mẽ. Như bằng chứng, Shelna-san người đi cùng tôi hoàn toàn cứng đơ. Người đi sau công tước có lẽ là nhiếp chính. Ông có tóc vàng và vài sợi xám trộn lẫn và thân hình gầy gò. Ông trông như một người có năng lực với cặp mắt nhỏ.

“Fumu, vậy cậu đây là anh hùng-dono trong những lời đồn đãi, là người đã nhìn thấu âm mưu của quỉ, và bảo vệ lãnh thổ nam tước Muno khỏi lũ quái vật được dẫn dắt bởi quỉ hả. Cậu trẻ quá.” –nhiếp chính

Sau khi chúng tôi cho tên của từng người, nhiếp chính nói trước. Trẻ tuổi? Ô phải, bộ dạng tôi là một người 15 tuổi. Gương khá hiếm ở đây nên tôi quên khuấy đi mất.

“Trên cả điều đó, dường như cậu đã loại trừ con quỉ xuất hiện trong lãnh thổ thành phố Gururian của chúng tôi. Cho phép tôi được cảm ơn cậu.” –nhiếp chính

Khi nói một câu như thế, có cảm giác giống như tôi là thủ phạm xúi giục lũ quỉ để kiếm cơ hội thăng tiến vậy.

“Đích xác là nhờ những người đã chiến đấu trước đó, và những người thú hầu cận của tôi. Tôi đã không thể thắng được quỉ nếu chỉ có một mình.” –Satou

“Khiêm nhường là điều không cần thiết. Một bức thư đề cử cậu tham gia tuyển lựa vòng hai đã đến từ bá tước Walgock.” –nhiếp chính

Tổng đốc-san, tôi đã thích điều này nếu như ngài nói cho tôi biết trước khi gửi một lá thư đề cử.

Tất nhiên là tôi lịch thiệp từ chối vì tôi không có ý tham gia.

“Vậy sao, thật là tệ. Vậy, tôi gọi cậu tới đây là để nói cho cậu nghe vài thứ về nam tước Muno.” -công tước

Tôi tự hỏi là cái gì nhỉ? Đừng bảo tôi là lũ quỉ lại tấn công thành phố đấy.

“Đức ngài, cậu ấy sẽ hiểu nhầm nếu ngài nói như thế.” –nhiếp chính

“Thật sao? Nó là một câu chuyện hay mà. Đã có quyết định là nam tước Muno sẽ lên Bá tước trong cuộc họp vương quốc mùa xuân. Chưa hề có tiền lệ nào về một quí tộc được thăng tiến lên hai bậc nên đã có vài bất đồng về ý kiến, nhưng nó (nam tước) đã thu xếp khá đủ về thành tựu.” –công tước

Ông ấy cơ bản đã được định nâng bậc, nhưng do đã đủ thành tựu vào đúng thời điểm, việc đó đã phải được thực hiện gấp rút. Lãnh thổ không mở rộng một cách rõ rệt, nhưng thuận lợi là ở chỗ lãnh thổ sẽ không còn bị coi nhẹ bởi những vùng lân cận nữa.

“Cậu hình như không có nhiều mong muốn được thành công trong sự nghiệp.” –công tước

“Ước nguyện thành công trong cuộc sống ư? Tôi nghĩ hiệp sĩ danh dự hiện giờ đã là quá mức xa hoa đối với tôi rồi.” -Satou

Rõ ràng là, có một cuộc nói chuyện cho tôi là người sẽ thành nam tước danh dự cùng với nam tước Muno. Lãnh chúa được cho phép chỉ định hiệp sĩ danh dự và tước vị hiệp sĩ, nhưng dường như việc chỉ định nam tước danh dự và trên nữa là đặc quyền của nhà vua. Thực ra mà nói, tôi chả hứng thú gì với thứ hạng hay mấy thứ từa tựa vậy, nên tôi bình thản bỏ qua nó.

Từ lúc này, thế chỗ công tước, nhiếp chính dẫn cuộc nói chuyện về vấn đề thực sự.

“Tôi không cho là cậu, ý tôi là Ngài, biết, nhưng có nhiều thị thành đã bị tấn công bởi một con quỉ cấp thấp giống như con đã tấn công thành phố Gururian.”-nhiếp chính

Tôi biết chớ, nhưng nếu là người bình thường thì sẽ không, nên tôi làm vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

“Chỉ có thành phố Gururian và Standel là thoát được với ít thiệt hại. Những thành phố khác thì chịu thiệt hại mà sẽ mất vài năm mới khôi phục lại được. Chúng tôi không thể xác nhận việc liệu có quỉ thượng đẳng như con tấn công thành phố Seiryuu tháng trước xuất hiện không, nhưng trung đẳng quỉ đã xuất hiện ở lãnh thổ của những bá tước khác.” –nhiếp chính (xem phụ chương Tai họa binh đoàn Zena)

Nếu một quỉ thượng đẳng tấn công, một thành phố chắc chắn sẽ biến mất, nhưng nếu chỉ là một hạ đẳng quỉ, thì những người có khả năng tiêu diệt nó là có tồn tại. Vậy thì người có năng lực đã không thể đến kịp để ngăn chặn thiệt hại hả. Tôi có thể hiểu phần nào tại sao nhiếp chính lại có loại vẻ mặt khổ não đó.

Thiệt hại do quỉ gây ra tăng lên ở nhiều nơi, nên hình như họ muốn tập trung những người có thể tiêu diệt quỉ lại. Tôi nghĩ có vài vấn đề trong việc chèo kéo hầu cận của lãnh chúa khác, nhưng khi mà ảnh hưởng của công tước lan quá xa, nên có vẻ như việc tôi thuyên chuyển là điều khả thi. Tôi không có ý định đó trong tâm, nên tôi quyết từ chối sao cho họ không thấy khó chịu.

Họ muốn nghe ước muốn của tôi về phần thưởng vì đã cứu thành phố Gururian, nên tôi hỏi xin chấp thuận việc mua cuộn phép liên quan đến tấn công, và ma cụ, và họ đồng ý dễ dàng.

Khi tôi nói về nó với Arisa sau đó, cô bé nói rằng có lẽ họ muốn tránh hao tổn tiền mặt sẵn có khi mà họ cần chúng để phục hồi nhiều nơi khác. Tôi hiểu rồi.

Trong khi tôi ở tại đây, viện cớ là “vì lợi ích của thành phố Muno từ đây trở về sau”, tôi nhận được sự cho phép xem xét tất cả các xưởng làm việc. Tôi trông đợi rất nhiều về chuyến tham quan thực địa các nhà xưởng ví dụ là như xưởng thủy tinh Oak. (med: Oak có thể đọc là Orc)

–o0o0o–

“Haah, thật là căng thẳng.” –Shelna

“Cô nói đúng.” –Satou

“Sao anh có thể nói thế được. Chẳng phải hiệp sĩ-sama trông có vẻ rất bình thường ở trước mặt công tước-sama sao?” –Shelna

Đó là nhờ Mặt tỉnh rụi. Thật ra thì, mặc dù tôi nhớ được hai phần của cuộc trò chuyện, nó vẫn không thực tế lắm đối với tôi.

Khi chúng tôi ra sân để lên xe, tôi nhận thấy có thứ gì đó kỳ lạ.

Mọi người đều nhìn lên trời.

“Hiệp sĩ-sama, xin hãy nhìn về đó.” –Shelna

Tôi nhìn ở nơi Shelna-san chỉ. Tôi dùng tay tôi để tạo bóng râm khi mà nó ở trước ánh sáng. Tôi không cần bóng râm vì tôi có kĩ năng điều chỉnh cường độ ánh sáng, nhưng mà tay tôi vẫn cử động theo thói quen.

Bỏ mấy thứ nhỏ nhặt đó qua một bên, thứ gì đó đang rơi xuống từ trên trời.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s