Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku – C7.4

7-4. Tại quê hương người lùn (3)

Satou đây. Rượu là thứ chỉ dùng sau khi bạn lên 20! Đó là câu nói ưa thích của cha tôi khi ở trung học tôi kèm ông uống sau bữa ăn. Không ngờ câu đó cũng có khi quan trọng không ngờ.

–o0o0o–

Buổi sáng sau đó, thanh kiếm đã được hoàn tất.

Tôi đã đập đủ để thấy nó trong giấc mơ của tôi.

Thuốc bí truyền của người lùn được dùng khi mithirl được làm nóng lên trong lò nung. Do một trong những thành phần là bột ma hạch, có lẽ nó là loại ma khí của người lùn. Hình như về phương pháp thì khác với loại ma khí dùng chất lỏng ma thuật.

“Chúng ta hoàn tất mà chẳng cần phải thay phiên nhau hả. Nếu nhóc muốn rèn luyện nghiêm túc, cứ đến đây bất cứ lúc nào. Mấy đứa như nhóc sẽ sớm vượt cả ta thôi.” –Dohar

Bang, trưởng lão Dohar đập mạnh lưng tôi.

Guho. Nó đau cỡ đòn đuôi của wahagai-kun đó. Nếu ông không chú ý đến người nhận cú đánh này, họ có thể chết đó ông biết chứ?

“Cậu khá giỏi so với chuẩn con người đó!” –A

“Đồng ý, cậu có thật là người lùn không râu không?” –B

“Tôi không cho rằng có người khác ngoài Dohar-shi có thể vung cây búa lớn cho tới sáng lại tồn tại.” –C

“Cậu được chào đón tới đây bất kì lúc nào.” –D

Uun, tôi chỉ vung cây búa lớn cho tới sáng theo chỉ dẫn của trưởng lão Dohar thôi, nhưng hình như tôi được chấp nhận bởi các thợ rèn người lùn. Tôi hạnh phúc quá đỗi, nhưng có râu hay không chẳng phải việc của họ. Nó sẽ sớm mọc trong 5-6 năm…chắc thế.

Trưởng lão Dohar đã đi đâu đó trong khi mang thanh kiếm hoàn thành, và người lùn khác đi chuẩn bị bữa sáng.

Tôi đánh thức Jojori-san đang ngủ một góc trong phòng và cũng đi dọn bữa sáng cùng cô ấy.

–o0o0o–

Sau bữa sáng, tôi được gọi tới một hội trường gần tầng hầm. Dường như nó chiếm hết cả hai khu, cao bốn mét đụng trần.

“Thử vung nó xem.” –Dohar

Tôi nhận thanh kiếm hiện thời. Rõ ràng, trưởng lão Dohar đã thêm trang trí và cũng mấy động tác như chống trượt tay kiếm.

Loại kiếm hoàn thành là dạng kiếm bản to. Nó chỉ nặng cỡ 70-80% kiếm làm từ sắt. Khi tôi nhặt nó bằng tay, cảm giác nó có chút nhẹ. Tôi cho là nếu thanh kiếm quá nhẹ, nó sẽ không mạnh như tôi nghĩ đi…

Khi tôi thủ thế, cảm thấy nó vững chắc hơn thanh kiếm tôi làm trước đó. Tôi nhủ thầm chả lẽ cân bằng nó tốt hơn

Tôi có thể vung nó tốt hơn thế này.

Tôi vung nó nhẹ nhàng.

Cảm giác thật tốt.

Tôi thử vung nó nhanh hơn lần này.

Tôi có thể thấy sức gió cản nếu là thanh kiếm rẻ tiền, nhưng mà, tôi không thấy thế với thanh kiếm này, y chang như thánh kiếm. Yup, thiệt là kiếm tốt.

“Giờ, thử để ma lực vào và vung nó xem.” –Dohar

Trưởng lão Dohar đang coi tôi vung kiếm đưa thêm ra một mệnh lệnh.

Từ khi Ma Luyện là kĩ năng khá hiếm, tôi cho là sẽ ổn nếu chỉ để ma lực bình thường?

Tôi để cỡ 10 MP.

Ô, nó thu nạp ma lực dễ như cây giáo Liza. Như mong đợi một thanh kiếm được tạo ra từ nghệ nhân bậc thầy người lùn. Nó chắc cũng là khả năng của mithirl.

Màu xanh lá như mô hình gợn sóng trên bề mặt thanh kiếm. Hình như đó là tính chất vũ khí làm từ mithirl. Khi tôi để nhiều ma lực nữa, nó bắt đầu toát ánh sáng đỏ như ma giáo Liza.

Sẽ tệ lắm khi nó gãy nếu tôi thêm quá nhiều ma lực, nên tôi ngừng tại 50 MP.

Thực huyền bí, thanh kiếm nặng hơn khi nó nhận ma lực. Ở 10 MP đầu, tôi nghĩ rằng đó chỉ do tôi tưởng tượng, nhưng giờ thì nó nặng thấy rõ. Chúng tôi không vẽ mạch ma thuật trong quá trình tạo kiếm, tôi nhủ thầm liệu đây có là tính chất mithirl?

Tôi đã nghi ngờ về cây búa lớn có thể nhỏ hơn nếu nó chỉ toàn bằng mithirl, nhưng sau này tôi được bảo rằng ma lực từ búa làm bằng mithirl có thể ảnh hưởng xấu đến vũ khí làm bằng mithirl khi nó đang được làm.

“Umu, nhóc có kĩ năng tốt đấy. Hãy thử nó coi sao.”

Già Dohar nói thế trong khi lấy ra một cây rìu chiến và sẵn thế. Nhận thức nguy cơ của tôi thúc ngay khi tôi thấy rìu chiến.

Không đợi đã, đó là vũ khí nguyền rủa sao? Tôi có thể thấy khí chất đỏ khó chịu trên nó ông biết không?

>Nhận được kĩ năng Nhìn thấy ma. lol

Uwah, không cần nó đâu. Tôi chẳng muốn học nó chút nào.

Dù tôi từng thấy undead thực sự mấy lần, bỏ quái vật qua bên, làm ơn cho tôi xin với mấy loại yêu tà.

Kinh dị là cấm tuyệt đối.

Cuối cùng, tôi làm vài phát trao đổi với Già Dohar cho tới khi ông ấy thỏa mãn trong khi suy nghĩ của tôi thì ở nơi khác như thế.

Mà, người lùn thực dai dẳng. Sau khi trải cả đêm làm việc rèn đồ, ông ấy vẫn chiến đấu nữa giờ bền bỉ. Hơn nữa, dù cho già Dohar vẫn chưa ăn sáng, ông ấy vẫn hăng hái.

Dù tôi dành mình né tất cả đòn tấn công của ông nhiều nhất có thể, ông ấy vẫn thành công thấy nó và sượt qua tôi vài lần. Dù tôi nhanh hơn ông, dần dà tôi cũng cạn chỗ để chạy né, hệt như chơi cờ vua, nó là một kinh nghiệm kì lạ. Như dự liệu về một cựu binh có nhiều trận mạc. Sau cùng có nhiều kinh nghiệm chiến đấu thực sự thiệt là đáng kinh ngạc đi.

–o0o0o–

Dohar-san đưa cây rìu-chiến cho môn đồ ông, Zajir-san, và đi tới tôi. Ông ấy không thở dốc ngay cả khi di chuyển nhiều thế, thật siêu.

“Đưa ta thanh kiếm.” –Dohar

Tôi đưa kiếm cho Dohar-san, và rồi sau khi kiểm tra lưỡi dao có trầy không, ông vung nó để kiểm chứng gì đó.

“Đồ tốt. Không có vết trầy, và kiếm cũng không móp.” –Dohar

Ông ấy tự khen mình? Tôi đã nghĩ thế, nhưng hình như ông đang khen kĩ năng kiếm của tôi.

Tôi thử di chuyển nhiều để không làm cấp kĩ năng cao của tôi được nhận ra, nhưng hình như ông ấy nhìn thấu nó.

“Nhóc chắc phải rèn luyện kiếm từ khi còn nhỏ. Ta không có ý tọc mạch, nhưng nhóc nhìn không hợp tuổi. Một người sẽ không thể có kĩ xảo ấy nếu không có ít nhất 10 đến 20 năm kinh nghiệm.” –Dohar

Tuổi tôi chắc chắn không hợp hình dáng tôi rồi.

Sau khi già Dohar chăm chú cây kiếm ông giữ bằng hai tay trong im lặng, ông bắt đầu niệm phép như thể quyết tâm thứ gì.

“UMU, ■■ Đặt tên.「 Tiên Kiếm Trazayuya 」.”

Nguy hiểm quá, tôi suýt chút nữa đã để nó vuột ra miệng. Kĩ năng Mặt tỉnh rụi thực hữu dụng. Nó có ổn không khi đưa cho một thanh kiếm thẳng đuột thô tục, một cái tên như ‘tiên kiếm’? Mithirl cũng được gọi là bạc của tiên, nên có lẽ ông lấy nó ra từ đó.

“Dohar-sama có quen với Trazayuya-shi?” –Satou

“Umu, ‘yer cũng biết đó sao. Nó là một câu chuyện cũ, nhưng ta từng phục vụ Hiền nhân-sama cả thời gian dài. Đây là thanh kiếm tốt nhất ta làm trong đời, ta đặt tên nó để nhớ về Hiền nhân-sama quá cố.” –Dohar

Không như ông ấy rơi nước mắt, nhưng già Dohar nhắm mắt và rơi và im lặng.

Sau khi mở mắt lại, ông giơ ra thanh kiếm cho tôi trong im lặng, và nhận được động thái, tôi nhận nó.

“Đây là thanh kiếm thành hình có sự cộng tác của ‘yer. Với kĩ năng của nhóc, thanh kiếm đó sẽ bằng lòng. Dùng nó cho tốt.” –Dohar

Đợi chút, giá chợ cho thấy [–]. Ma kiếm mạnh hơn cũng có giá chợ [–], nên nó có lẽ tương đương hả. Điều này có nghĩa nó giá trị vài trăm tiền vàng, hay có lẽ nhiều hơn một ngàn… như mong chờ từ đồ làm từ bậc thầy trong số người lùn.

Sau khi tôi nhận nó, Dohar để ra một nụ cười hết sức tốt đẹp và la lớn.

“Hôm nay là một ngày tốt! Chúng ta uống cả đi! Mang ra hết thùng nào!” –Dohar

–o0o0o–

Và rồi bữa tiệc nhậu diễn ra như thế đó.

Nơi này vẫn còn là nơi tôi có cuộc đụng độ với già Dohar cách đây nữa giờ.

Ở đó, nữ nhân người lùn đang mang ra số lượng lớn thịt nướng cắt miếng, hạt khô và trái cây, và có nhiều loại thức uống trông ngon.

Không thua kém họ, nam nhân người lùn mang ra lượng lớn thùng thức uống. Phân nửa chúng là rượu bia, và nữa phần khác hình như là thức uống chưng cất.

Jojori-san đổ cho tôi uống trong khi tôi ngồi kề bên già Dohar. Đồ uống mạnh chế trong cốc bạc là chất lỏng trong suốt có màu đỏ pha nhạt, và hình như khá mạnh khi tôi chỉ mới nếm trên đầu miệng. Đổi lại, vị nó khá ngon, nên nó dễ uống. Vị nó như Awamori mà tôi đã uống ở Okinawa cách đây đã lâu.

“Guahhahaha, nhóc uống được đấy.” –Dohar

“Uống nó khi vẫn còn sống nguyên dù cậu còn nhỏ, tương lai cậu rất hứa hẹn nhá.” –A

“Có người nhìn như kiếm sĩ bậc thầy trước đây cũng ngất ngư kì diệu khi uống nó.” –B

Người lùn từ phòng thợ rèn vừa nãy tụ tập quanh già Dohar. Không như cách họ đang rèn đồ, mọi người đều hết sức tốt bụng.

Không may là, tôi không chắc nó bởi vì cấp độ hay tình trạng, mà tôi lại không say. Sau khi tôi uống, tôi thấy như say sẩm một chút, nhưng rồi tôi tỉnh táo rất nhanh. Khó thành ra như vậy dù sau khi tôi đã bỏ hiệu ứng kháng độc.

>Nhận được kĩ năng Kháng chất cồn.

Tôi không muốn kích hoạt kĩ năng này.

Liza và mọi người cũng được mời tới bữa tiệc.

Từ khi nó vẫn là ban ngày, tôi không muốn làm hư Pochi và Tama, nhưng chỉ tới được lúc chúng tôi có cái bàn trong góc phòng chất đầy thịt hun khói và thịt nướng từ các quái vật bất thường.

Nana và Mia đang uống nước trái cây bên phía tôi. Mia đang cắn hạt khác nhau trong khi dựa vào tôi. Cô ấy nhìn dễ thương như con thú nhỏ. Lulu thì ăn thịt một cách bất thường ở chung quanh bởi sự dẫn dắt của Arisa.

Thợ thủ công người lùn bắt đầu náo nhiệt. Dù vậy, do đề tài chủ yếu về rèn đồ và quặng mỏ, tôi chủ yếu giữ vai trò người nghe. Hình như họ thuê pháp sư người gnome xử lý trong hang hay chất khí, nhưng khi họ không đồng hành cùng, thì họ sẽ dùng cuộn phép. Nó đắt đỏ, nhưng không gì sánh bằng mạng sống họ bảo thế.

Loại cuộn phép đó thì không được bán ở tiệm ma thuật trên mặt đất, mà là ở tiệm ở lối vào khu quặng mỏ người lun. Tôi được chỉ nơi để mua thổ và phong ma pháp. Nếu họ đang bán nó, tôi tuyệt nhiên phải mua nó.

–o0o0o–

Tôi đã xem xét không để Liza và mọi người uống, nhưng khi mà mấy ông già lùn khăng khăng muốn họ uống vì đang vui, tôi không thể dừng nó lại.

“Ehehehe~ Satou. Fufuh~n Sa-Tou. Ahaha~, Satou♪” -Lulu

Lulu thì hành động y như một đứa trẻ hư hoàn toàn, có lẽ vì cô ấy đã gỡ bỏ khuôn mặt điềm tĩnh của mình. Cô trông như một người say rượu vui tính. Khi tôi lấy cái cốc khỏi Lulu, cô ấy ôm tôi và bắt đầu mơn trớn.

“Hức, một người như tôi đó hả, bảo vệ cái màng (trinh) đó vĩnh viễn dễ thôi. Tôi sẽ kết thúc là người cô độc trong thế giới này.” –Lulu

Arisa là kiểu người cứ uống vào là lòng lại nặng trĩu, mà không, thậm chí là còn lè nhè sướt mướt nữa cơ. Tôi để trong tâm trí mình là không để Arisa uống rượu nữa.

「Kusukusu, thực là vui, vui quá này. Giờ Satou, uống thêm đi. Ufufu, có ba anh lận, thực là tuyệt vời~ 」

Cô là quái quỉ nào vậy.

Người luôn kiệm nói Mia đang nói giận dữ bằng tiếng elf. Nó có chút ngạc nhiên.

Cô bé xoay vòng vòng trong khi nhìn hạnh phúc cũng được nốt, nhưng mà váy cô bé đang lỏng ra, nên tôi phải ngừng cô bé lại sớm.

“Nihehe~ mas tar sa ara roresu.”

“Nyuru~n.”

Chức năng lưỡi của Pochi không tốt rồi.

Tama co mình trên đùi tôi như thể đang trượt và bắt đầu ngủ. Khi Pochi nhìn nó, cô bé cũng tham gia.

A, con bé ngủ mất luôn.

“Ông chủ, tình trạng mạch lý luận của em bất thường. Nước này có lẽ có độc, có lẽ, có lẽ?” –Nana

Chao ôi, ngay cả Nana cũng say. Cô ấy đã có thể ăn chút đồ ăn từ cách đây một tuần. Tôi để Nana người vừa trở nên ghi nhận hỏng hóc uống bình thuốc ma thuật có hiệu quả nôn ói và để cô ấy ngủ.

Liza người lặng lẽ uống bên cạnh tôi đã ngủ trong khi ngồi.

Tôi sẽ không để cô gái nào uống lần kế tiếp.

Trong khi tôi quyết tâm thế, lễ hội say sưa tiếp diễn cho tới tận tối.

>nhận được danh hiệu Thợ rèn Tiên kiếm

>nhận được danh hiệu Bợm nhậu cứng cựa

>nhận được danh hiệu Bợm nhậu nặng đô

>nhận được danh hiệu Bợm nhậu hạng nặng

>nhận được danh hiệu Bạn của người lùn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s