Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku – C7.15

7-15. Những người Nhật Bản khác nhau

Satou đây. Tôi đang bị dồn cục với người Nhật Bản cùng nhau, nhưng từ màu udon cho tới thổ ngữ, cũng có rất nhiều khác biệt từ đông, tây, nam và bắc Nhật Bản. Tôi tự nhủ nó có lẽ bởi vì định hướng thông tin xã hội, những tính cách đặc sắc kia ngày càng mai một những năm gần đây, thực là buồn.

–o0o0o–

Tùy tùng của công chúa, Yui và Aoi suy nghĩ rằng nếu tôi, người gọi là Satou, có tóc đen mắt đen, thì là người Nhật. Không phải như họ nhận biết tên Arisa.

Cô gái trước tôi, Yui, thì được triệu hồi từ Liên Hiệp Nam Nhật trong một đất nước chia làm nam bắc. Loại thiết lập đất nước này thường thấy trong những câu chuyện hư cấu về quân sự. Vẻ như đó là một quốc gia thực sự từ những gì cô bé nói, tôi cho là không nên nói to tiếng cái từ “thiết lập”.

Nhưng mà, tôi từng nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng về nhà nếu tôi chỉ cần đi tới nước Saga, nhưng nếu mà có nhiều thế giới song song, tôi phải nghĩ lại kế hoạch của mình. Dù ngay từ đầu, tôi không định quay về cho tới lúc sinh kế của Arisa, Liza và người khác ở đây được đảm bảo, nên vẫn ổn thôi.

“Với Nhật Bản, ý em là quốc gia lẫy lừng nơi anh hùng-sama được gọi từ đó?” -Satou

“Satou-san không phải từ đó à?” –Yui”

“Gia đình tôi luôn cho đứa con trai cả cái tên, Satou, suốt một thế hệ dài. Nó được bảo là tổ tiên chúng tôi là một anh hùng của nước Saga, nhưng không hề có anh hùng nào gọi là Satou nếu chúng ta truy dấu lại thế hệ anh hùng vương quốc Saga, nên nó có lẽ là một chuyện giả.” –Satou

Mặc định này cuối cùng cũng được dùng. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không có cơ hội dùng nó cả khi tôi đã nghĩ chuẩn bị sẵn. Được hỗ trợ bởi kĩ năng Dối gạt, có vẻ như Yui tin tôi.

Arisa nói với Yui từ bên tôi.

“Này, nước Liên Hiệp Nam Nhật là loại thế nào?” –Arisa

“Hm? Đó là một quốc gia tuyệt vời cô biết không, có những đống sắt khổng lồ bay trên trời, rất nhiều số chúng bay tới cả thiên đàng, trời sáng ngay cả về đêm.” –Yui

“Hễ, có nhiều đồ ăn ngon chứ?” –Arisa

“Fufuhn~, có eh, có rất nhiều thứ mà cô chưa từng ăn đâu, như là—“ –Yui

Rõ ràng, nó như là một Nhật Bản khác với của Arisa. Khi họ mang vấn đề tới cậu trai Aoi, cậu ta cũng bắt đầu nói về những vấn đề khác nhau.

Trong khi cả ba thảo luận, tôi nói với công chúa Menea.

Họ sẽ không đến đây chỉ vì để chắc tôi là người Nhật khác.

“Điện hạ, tôi từng cho rằng chỉ có vương quốc Saga mới có thể triệu hồi anh hùng, những cô gái này nương tựa nhờ nước cô sao?” -Satou

“Không đâu, nó khác đấy. Mấy cô gái này được triệu hồi bởi nước chúng tôi.” –Menea

“C, công chúa. E, err, hiệp sĩ-sama, làm ơn giữ cuộc nói chuyện này bí mật giùm, làm ơn nhé.” –Poni

Tôi đâu nghĩ cô ấy thẳng thắn trả lời đâu.

Mà, thật không tốt khi tiết lộ tin tức cho quí tộc từ nước khác hả. Cô Poni vội vã ngăn công chúa, nhưng điểm quan trọng đã lộ.

Đương nhiên, tôi không định kể cho bất kì ai, nhưng tôi sẽ bắt nạt họ thêm tí đỉnh để thêm thông tin.

“Tôi thiệt sự muốn giữ việc này bí mật, nhưng khi mà liên hệ tới vấn đề phòng thủ quốc gia, tôi không có lựa chọn nào khác ngoài nói cho chủ nhân và hoàng gia.” –Satou.

Poni-san người nghĩ bày tỏ của tôi là hợp lý, thì rên rỉ với, “ôi ôi”, và không thể tìm ra điểm nào phản bác. Trông như cô ấy chẳng phải chính trị gia xuất sắc như Arisa hay Nina-san. Nếu là hai người họ, họ sẽ lập tức cố dội bom cho tới khi tôi buộc phải im lặng.

“Ufufu, Satou-sama, xin đừng bắt nạt chúng em quá mức vậy, anh sẽ giữ nó là bí mật.” –Menea

Công chúa tự tin tuyên bố.

Tôi tự hỏi cô ấy dựa trên cơ sở nào?

–o0o0o–

“Satou-sama là một hầu cận của lãnh chúa nam tước Muno lãnh thổ láng giếng đúng không.” -Menea

“Dù tôi là một hầu cận, tôi thì ở hạng thấp nhất là Hiệp sĩ Danh dự.” –Satou

Ngay giờ đây, tôi đang một mình ở cùng công chúa tại một đình viện trong vườn. Nơi này có thể thấy từ phòng chúng tôi vừa nãy. Bụi cây rậm rạp thì giấu nơi chúng tôi ngồi, nên mọi người không thể thấy bọn tôi.

Khi cô ấy mời tôi đi dạo, tôi nghĩ rằng cô ấy định nói thứ gì mà Aoi và Yui không được nghe, nhưng tôi chưng hửng ngay khi cô ấy cũng để lại Poni-san trong phòng.

Khi chúng tôi đến ngôi đình, tôi kiếm một chỗ đằng trước cô ấy, nhưng cô cố ý đi tới ngồi bên cạnh tôi.

Chúng tôi không nói về việc triệu hồi, nhưng chỉ là về tôi. Trông như cô ấy nghe rất nhiều đồn đãi về tôi khi cô ấy thăm các hiệp sĩ (bị thương) của cô ấy, nên cô ấy trở nên hứng thú với tôi.

Không thể nào cô ấy đang quyến rũ tôi đi?

–Không phải. Tôi phải cắt đứt mộng tưởng tiện nghi nhất thời của tôi đi. Cho dù chỉ là một nước nhỏ, cũng không có lý do nào mà công chúa vương quốc lại phải lòng tôi.

Hãy quay lại đề tài về triệu hồi.

“Có vẻ như điện hạ tin tưởng tôi sẽ giữ bí mật về nó, sao lại thế?” –Satou

“Dù em đến từ một nước nhỏ, em vẫn là một công chúa. Em có thể phân định ai là người cố gắng kiếm lợi ích.” -Menea

Hô? Ngạc nhiên nha.

“Em không thấy rằng Satou-sama định dùng mấy cô gái đó hay em. Lý do tại sao anh dọa nạt bọn em vì anh muốn có thêm thông tin từ em đúng chưa?” –Menea

Phải, đó hoàn toàn đúng.

Vậy thì, hãy thẳng thắn hỏi cô ấy.

“Điện hạ.” –Satou

“Menea.” –Menea

Chiếm thế của tôi, công chúa ngắt lời. Mặt cô gần quá công chúa à.

“Xin gọi em là Menea. Satou-sama.” –Menea

“Tôi hiểu rồi, Menea-sama.” –Satou

Cô ấy hình như thỏa mãn khi tôi gọi cô bằng tên, và ngắn ngủi ngồi ngay lại. Cô ấy có vẻ không để ý rằng tôi dùng “sama”.

“Có phải vương quốc Rumooku có năng lực triệu hồi người Nhật từ thời xưa chăng?” –Satou

“Không đâu, người triệu hồi họ ‘đã’ là cô của em, em gái của vua, hoàng thân Yuriko.” –Menea

Cô ấy tình cờ dùng ‘đã’ hả. Thêm nữa, “Yuriko”, đó nghĩa là cô ấy là người tái sinh hả?

“Nó y như anh đoán. Hoàng thân Yuriko là một người Nhật Bản tái sinh. Cô ấy nói rằng cô bị giết hại bởi một tên côn đồ khi còn là một học sinh tiểu học ở kiếp trước. Cô ấy tuyên bố với mọi người rằng là cô gặp thần khi cô được tái sinh; cô ấy nên được tôn sùng là một thánh nữ, nhưng do vì màu tóc cấm kị và đôi mắt, chẳng ai tin cô cả.” –Menea

Màu tóc nghi kị hả, nó chắc là màu tím như Arisa.

“Ở nước chúng em, dòng dõi trực hệ hoàng gia thì hầu như có tóc hồng, nên tình cảnh cô em thực khó khăn.” –Menea

Đây là thứ mà tôi nghe được sau này, nhưng lý do tóc hồng thì có hầu hết bởi vì tổ tiên cô ấy gặp tiên vương Yamato, vị tiên vương đã tuyên bố, “Tóc hồng là báu vật của thế giới, vương quốc Shiga sẽ kí hiệp ước vĩnh viễn không xâm phạm đất nước này.” Chả lẽ Yamato-san là một người từ ngày xa xưa? Tôi phần nào tưởng tượng người này giống ai đó từ Akihabara…

“Hoàng thân Yuriko hỏi ba điều ước, [Sức mạnh kết nối Thế giới], [Vĩnh viễn thanh xuân], và [Mĩ nhân], với vị thần. Tuy nhiên, em không biết cô làm thần giận gì, [Mỹ nhân] là thứ duy nhất cô không nhận được.” –Menea

Tôi đoán nó hệt như Lulu. Cô ấy chắc không tưởng nổi thế giới này khác nhau cách nhìn nhận.

Tuy nhiên, tôi thấy hai kĩ năng khác thì quá khác biệt với [Sức mạnh nối kết Thế giới]. Cô ấy định đi qua lại giữa thế giới trước và đây sao?

“Khi cô ấy dùng [Sức mạnh kết nối Thế giới] lần đầu, cô ấy gọi ra một con quái vật tàn sát các hầu nữ gần bên.” –Menea

Sau đó, để xem nó có được dùng cho mục đích quân sự hay chăng, cô ấy dùng [Sức mạnh kết nối thế giới] sau khi đã chuẩn bị hiệp sĩ thủ sẵn, nhưng không có gì đến ngoài một con thỏ.

“Vừa khi nó xảy ra, pháp sư người chồn viếng thăm lâu đài trong khi mang một vật chắn chắn.” -Menea

Lại lũ người chồn hả. Chúng luôn tích cực sau bức màn hệt như lũ quỉ.

“Chúng biết về sức mạnh của Hoàng thân từ đâu đó. Và cố bán cho đức vua ma cụ mà chúng mang cùng, nói rằng có thể dùng nó với sức mạnh điện hạ để kêu gọi anh hùng.” -Menea

Đầu tiên nhà vua cho thấy sự không chấp thuận, nhưng rồi ông bị thuyết phục bởi tài ăn nói khéo léo của người chồn. Việc này cũng đến ngay lập tức sau khi có tin về vương quốc lân cận bị diệt trừ bởi lũ người chồn, nên ông không thể rõ ràng từ chối chúng.

Và rồi, người Nhật bắt đầu bị triệu hồi, nhưng…

“Trong số tất cả người Nhật được triệu hồi, không ai mạnh hay có đặc kĩ như anh hùng cả.” –Menea

Cũng có khả năng họ giấu khả năng, nhưng công chúa phủ quyết trong khi nói rằng tuyệt nhiên không thể khi mà có một lời nguyền không để họ bất tuân lệnh người triệu hồi. Không như em gái đức vua, chẳng ai gặp thần. Cùng mô típ như tôi.

“Với ‘không có ai’, đó nghĩa là không chỉ hai cô gái này?” -Satou

“Phải, có tổng cộng 8 người được triệu hồi.” –Menea

Người triệu hồi đầu tiên và thứ hai bắt đầu la hét sai lệch ngay tức thời khi họ được triệu hồi và cố đến gần hoàng tộc, nên họ bị xử lý bởi hiệp sĩ hộ vệ. Họ chắc chỉ cố thử hiểu tình hình họ trong khi nói tiếng Nhật, thật đáng thương.

Người thứ ba là một người nam qua tuổi thiếu niên, cậu ta lẻn ra ngoài khu rừng ngày cậu ta được đưa nhẫn phiên dịch và dường như đã chết trong rừng, bị ăn bởi quái vật. Khi binh lính tìm thấy anh ta, quái vật đã nuốt chửng cậu ta, và chỉ còn cánh tay có cái nhẫn phiên dịch của cậu ta là còn lại.

Người thứ tư là một đàn ông cỡ 30. Ông chú đã tấn công một quí tộc là người giám sát chú ấy trong suốt cuộc rèn luyện chiến đấu, và bị xử tử. Sau khi sống yên bình ở Nhật Bản, chú ấy đã phải thực hiện rèn luyện chiến đấu đến nỗi nôn ra máu mỗi ngày, chú đã phát điên.

Khi tôi khớp hoàn cảnh ông ấy với tôi, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu tôi bị bỏ một mình ở vùng hoang vu mà chẳng có đặc kĩ, tôi có lẽ sẽ kết thúc hệt như ông ta.

Người thứ năm là một phụ nữ đã vào nữa sau tuổi đôi mươi, sau khi cô được đưa nhẫn phiên dịch và giải thích tình cảnh cô ấy, cô ấy đã tự sát vào tối cuối ngày đó.

“Sao cô ấy lại tự sát?” –Satou

“Chúng em thực tình nói cho cô ấy rằng không còn cách nào để quay về cả.” –Menea

“Không có à? Cô ấy không phải chỉ cần dùng [Sức mạnh nối kết Thế giới] lần lại sao?” -Satou

“Ma cụ Motara từ người chồn làm việc giúp kết nối với [Thế giới Nhật Bản song song], nhưng sự kết nối thế giới luôn khác nhau mỗi lần. Chúng không biết tại sao nó không thế kết nối cùng thế giới lần lại nữa.” –Menea

Công chúa nói hờ hững, nhưng khi cô ấy nói về lũ người chồn, lời cô có chút gay gắt.

“Rồi thì, thứ sáu là Aoi, và thứ bảy là Yui.” –Menea

Cô ấy ngắt lời ở đây.

“Khi người cuối, thứ tám được triệu hồi, một con quỉ cao cấp tấn công lâu đài ngày đó, hoàng thân Yuriko và những người liên hệ việc triệu hồi đều bị giết chết. Người thứ tám bị bắt cóc bởi con quỉ, và phân nữa nước chúng em bị đốt cháy như trò bỡn cợt của con quỉ.” –Menea

Dường như công tước Oyugock cung cấp tài chính xây dựng lại vương quốc. Cũng là công tước muốn Yui và Aoi đi cùng cô ấy tới học cùng nhau ở học viện Oritsu.

Và rồi, có vẻ như là quí tộc tầng trên của nước Rumooku và Shiga đều biết tin này.

Giờ tôi cuối cùng đã hiểu lý do tại sao cô ấy tuyên bố “tôi sẽ giữ nó bí mật”. Dù sao cũng chẳng có nghĩa lý gì vì những người tôi sẽ báo cáo đều đã biết. Cũng có khả năng cao là nam tước Muno không biết, nhưng là một lãnh chúa như ông ấy, ông ta cũng là một quí tộc cao cấp hợp pháp.

Tôi bận lòng với nơi ở người thứ tám đó, nhưng tôi tự hỏi tại sao cô ấy nói về nó như thế này?

“Lý do hả? Đó là một lời tiên tri. Nó được dự báo rằng em sẽ gặp người định mệnh của em ở nước này. Và em cho rằng anh là người định mệnh của em.” –Menea

Umm, tôi không có hiểu cô nói gì, cô biết đấy?

Cô đang chia sẽ bí mật của cô với người định mệnh hay gì đó chăng?

Cô ấy thu thân hình cô ấy lại gần tôi trong khi quay vờn lời nói cùng hơi thở làm mê man. Tay cô ấy đặt nằm trên tay tôi đang run lên.

Cái nhìn từ đôi mắt xanh lam đắm đuối của cô ấy như hút đàn ông vào. Cô ấy có hơi trẻ, nhưng tôi bị mê hoặc bởi ánh mắt quyến rũ và cử chỉ nhẹ nhàng. Trên hết cả, sự căng phồng núc ních được hích vào phần cánh tay trên của tôi thật tuyệt. Chắc là ổn nếu bị đưa đẩy bởi không khí thế này, và khi tôi nghĩ về nó một chút, cô ấy thực hấp dẫn.

Tuy nhiên, tôi thắc mắc tại sao. Lý do đáp trả ánh mắt cô ấy dù cả khi chúng quá say đắm.

Như thể bị dụ dỗ bởi điều đó, hứng thú tôi cũng tốc lực giảm mạnh.

Ba dòng nhắn theo sau được hiển thị rất nhiều trong hàng lệnh lịch kí.

>Ma thuật tinh thần: Đề kháng Vùng tĩnh tâm

>Ma thuật tinh thần: Đề kháng <<Lồng bất khả>>

>Ma thuật tinh thần: Đề kháng Nguyên tắc minh bạch (Luật Bình nguyên)

Là Arisa hả.

Có vẻ như cô bé dùng đặc kĩ mà cuối cùng đã khả dụng lại, Không Bao giờ Từ bỏ.

Chứng cớ rành ràng là, [Ma thuật tinh thần: Thất bại khi Đề kháng Nguyên tắc minh bạch (Luật Bình nguyên(flat))], hiện trên lịch kí.

Tôi sẽ bảo cô bé “Làm giỏi lắm” lần này. Khi mà tôi bị choáng ngợp bởi không khí, tôi thực sự phải chơi hết sức tất cả cùng một lần sau hết thảy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s