Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku – C13.20

13-20. Nanashi và Arisa (2)

+Arisa+

“Xin lỗi, xin lỗi, một đồ đần cưỡi griffon, nên anh đã dẫn họ tới một chỗ xa mà sẽ không gây rắc rối cho người khác.” –Satou

“Đồ đần?” –Arisa

Hiếm thấy lắm để một người lịch sự như Chủ nhân nói như vậy rứa.

–Chẳng biết là cái gì ta? Tôi cảm thấy một điềm thiệt xấu.

Sau đó, Liza lẽ ra đang làm việc cứu hộ quay lại.

Trông như cô ấy được kêu bởi phép Điện Đàm của Chủ nhân.

Không như tôi, Chủ nhân có thể dùng Điện Đàm mà chẳng phát ra tiếng. Rõ ràng là cheat, thấy ghét.

“Chủ nhân, anh cho gọi em.” -Liza

“Ờ, anh muốn Liza và Arisa đến cùng anh.” –Satou

“Nhất định ạ.” -Liza

“Okey.” –Arisa

Cảnh trước mắt tôi biến thành khu rừng kiểu như xén khung hình trong một bộ phim.

Có một griffon đang nằm ở khoảnh trống trước bọn tôi, đang rỉa lông cánh nó.

“Hikaru! Em đâu rồi?” –Satou

Cái má?! Tên một phụ nữ!!!

C-có một trường hợp!

Trường hợp đang xảy ra ngay tại chỗ, nee-san!

“A! Ichirou-nii.” –Hikaru

–Lại tên giả khác?

Không bao lâu nữa chắc anh quên tên thật mình đó biết chưa?

Mumu! Nữ nhân tóc đen gỡ tóc giả nhẹ nhàng chạy tới hướng Chủ nhân.

–Cái kia!

Hổng phải là cô nàng mang chổi đã xông vào khi thượng quỉ tấn công ư!

Chổi nữ nhân xộc vào, định mạnh mẽ ôm lấy Chủ nhân, vì vậy tôi chen mình vào giữa họ bằng teleport quãng ngắn.

“Dễ dãi quá!” –Arisa

“Uwah, thuật dịch chuyển? Hở, em là cô gái tóc tím phải không. Vậy thì có lẽ là đặc kĩ hả?” –Hikaru

Chổi nữ nhân bị bất ngờ trước bảo vệ bất khả xâm phạm của Arisa-chan.

“Hai người bình tĩnh cái đi.” –Satou

Khi tôi gầm gừ đe dọa, ‘gào gào’, Chủ nhân ôm lấy tôi.

Tôi không định nhân nhượng với chổi nữ nhân, nhưng để hưởng thụ cái tình huống tuyệt vời này, tôi quyết định ngăn bộc lộ thù địch của mình ra ngoài.

–medmed–

“Trước hết, cô ấy là bạn thơ ấu của anh đến từ cùng quê, tên giả là Hikaru, tên thật là Kouhai Mitsuko, bản thân cô ấy là Cổ vương Yamato. Cô ấy coi như trải qua ngủ đông bằng ma thuật cho tới thời đại hiện nay. Cô ấy thường tự xưng là Mito.” –Satou

Có nhiều thứ tôi muốn bắt bẻ, nhưng giờ tôi sẽ chịu đựng nó.

Ý tôi là, hiện tôi đang trải nghiệm một phép màu ngay lúc này.

Ấy là Chủ nhân đang kê đầu cho tôi bằng đùi anh trong khi vuốt đầu tôi.

Aaa, ước chi thời gian cứ dừng lại mãi mãi thế này—

“Rồi, cô này là Liza của Vảy nhân tộc. Cổ là một bậc thầy dùng thương và người hòa giải trong số các đồng đội của anh.” –Satou

Liza, được Chủ nhân giới thiệu, cúi đầu với nữ nhân chổi.

Mắt của Liza cảnh giới nữ nhân chổi và con griffon, tay cổ không hề buông cây giáo. Đúng là Liza.

“Rất vui được biết cô! Cô đâu cần phải thận trọng quá vậy, tôi sẽ không làm hại Ichirou-nii, thấy chưa.” –Hikaru

Trong khi bỏ sang bên cảnh giới của Liza một cách thoái mái, nữ chổi nhân vẫy tay chào một cách vô tư.

“Còn, nhỏ này là Arisa. Như em thấy đó, nhỏ là một người tái sinh, tuy có hơi nhốn nháo vậy thôi, thì cô bé là cố vấn của anh đấy.” –Satou

I-ít ra nên gọi em là người yêu hay vợ tương lai chứ!

“Đừng bảo em, còn có những cô gái khác nữa hả?” –Hikaru

“Có mà?” –Satou

Tuy rằng chổi nữ nhân hỏi một cách lo lắng, Chủ nhân vẫn đáp lại một cách vô cùng bình thường. Rõ ràng, nữ chổi—này, vị trị của Hikaru gần gũi hơn bọn tôi.

“Chủ nhân, có câu hỏi!” –Arisa

“Cái gì mà thình lình vậy.” –Satou

“Người Hikaru này là bạn gái cũ của anh? Hay vợ cũ ạ?” –Arisa

Tôi hỏi vì nghĩ xác xuất “YES” là thấp, nhưng chắc tốt hơn nếu như tôi không hỏi rồi.

Tim tôi đang đập kiểu như sắp nổ tung.

“Không đời nào hiểu không? Anh chưa từng hẹn hò với Hikaru. Dĩ nhiên, cô ấy không hề là vợ của anh nốt.” –Satou

“Dạ hiểu~♪” –Arisa

Được lắm———!

Thực sự là Chủ nhân của em!

“Ichirou-nii xấu quá đi. Em đang ấp ủ thành vợ của anh từ giờ trở đi nên thế có sao đâu nè! Ý em tức em không còn là một cô gái nhỏ nữa nha! Em lớn hơn Ichirou-nii! Fufufu, không còn lolita nữa! Thế giới khác thật tuyệt! Giờ anh đừng có bảo em là anh về phe mấy cô gái nhỏ đi nha!” –Hikaru

Uwah, tính cách cô ấy thế nào mà thấy như dejavu vậy nhỉ.

“Anh đã nghĩ cái này từ lâu, tính cách Arisa và Hikaru giống nhau quá ha.” –Satou

D-Ừ-N-G điiii!

Tôi đã nghĩ mình đã thay đổi, nhưng tôi đâu nghĩ tệ như thế đó.

–medmed–

“Mà nè, cái tên Ichirou mà Hikaru-san đang kêu từ nãy đến giờ là tên giả mới của Chủ nhân à?” –Arisa

“Không đâu, là tên thật anh đó.” –Satou

“Tên thật?” –Arisa

–À, phải ha.

Satou sau cùng đâu thể là một tên thật được.

“Vậy tên Chủ nhân là Satou Ichirou à.” –Arisa

“Làm gì có. Tên thật của anh là Suzuki Ichirou.” –Satou

WHY?

“Làm sao mà cái Satou lại ra từ Suzuki Ichirou vậy!” –Arisa

Chủ nhân ngó lơ cái bắt bẻ lai láng tâm hồn của tôi.

Tôi nghĩ tài năng làm lơ của Chủ nhân cao quá xá rồi.

“Vậy từ giờ em nên gọi Chủ nhân là Satou Ichirou-sama ạ?” -Liza

“Không cần, cứ gọi anh là Satou như mọi khi.” –Satou

Chủ nhân đáp lại vậy với câu hỏi của Liza.

Tôi và Liza chưa từng gọi Chủ Nhân bằng Satou lấy một lần, nhưng hãy đừng chọc ghẹo điều chẳng cần thiết ấy bây giờ.

Arisa-chan là một nữ nhân thấu tình đạt lý.

“Tên mặc định của anh lúc tới thế giới này là Satou, vậy nên gọi bằng Satou trong hình dáng này là có lẽ bình thường với anh.” –Satou

Rõ rồi, vậy ra nó không phải một cái tên thêm vào lúc sau.

“Rồi, vậy bạn thơ ấu Hikaru-san này tới đây để làm chi?” –Arisa

“Tôi được nhờ làm mấy việc cho Ichirou-nii nha.” –Hikaru

Hikaru đáp lại với một nụ cười tươi.

Coi bộ cô ấy thiệt sự yêu Chủ Nhân. Tôi không thể nào không thấy cổ hạnh phúc khi được dựa dẫm.

“Anh nhờ cô ấy làm bảo vệ của nhóc Shin vì hình như cậu ta đang bị một thượng quỷ nhắm tới.” –Satou

“À, cậu nhóc Anh hùng đó hở.” –Arisa

Tôi không sung sướng gì cho cam để Chủ nhân dựa dẫm vào Hikaru này thay vì bọn tôi, nhưng càm ràm chỉ sẽ làm tôi lệch lạc.

Tức chết đi được, nhưng bọn tôi không thể nào chọi với một thượng quỷ trừ khi tất cả bọn tôi ở cùng nhau với trang thiết bị và tình trạng cường hóa đầy đủ.

Bọn tôi phải trở nên mạnh hơn, và được nhờ cậy vào nhiều nhất mới được.

Tôi sẽ chăm chỉ đê nhắm tới lv 100 một khi bọn tôi về lại Mê cung thành.

“Phải rồi, tại sao cô ăn mặc như Anh hùng Nanashi?” –Arisa

“Nn? Vì tôi đã kế nhiệm làm Anh hùng Nanashi Đệ Nhị chứ sao. Tôi được nói là sẽ không bị tấn công kể cả khi tôi cưỡi rồng hễ mà tôi mặc đồ này.” –Hikaru

Tôi bận tâm nên tôi hỏi, thế là lời đáp ấy được mang ra.

Chắc chắn, tôi nghĩ chẳng ai tấn công cô ấy bằng cung tên hay ma thuật, chỉ có bọn tôi tấn công thôi.

“Nhưng tôi không hề tính là bọn ngựa sẽ bỏ chạy còn nhanh hơn cả con người khi griffon xuất hiện.” –Hikaru

“Griffon là khắc tinh của ngựa trong tiêu chuẩn kì ảo mà.” –Arisa

Người ta còn nói Hippogriff được sinh ra giữa ngựa và griffon nữa, phải vậy không?

Nghĩ lại thì, tôi chắc chắn chưa hề nghe cái tên Hippogriff trong thế giới này.

“Em phải xin lỗi tới những người em gây rắc rối lát sau đấy.” –Satou

“Nhắc mới nhớ, sao cô cưỡi trên một griffon vậy?” –Arisa

“Bọn rồng không để tôi cưỡi vì chúng sợ ichirou-nii, nên tôi nhờ griffon đang chơi ở chân núi để tôi quá giang.” –Hikaru

Nói như vậy, Hikaru-cchi mở chỉ số ẩn của cô và chấc phác cho xem Đặc kĩ của cổ, [Hảo Hữu]

Không phải cô sẽ thành Thuần thú sư vĩ đại nhất bằng cái skill này đấy ư?

“Nhưng cô không nên cưỡi nó tới lâu đài hoàng gia.” –Arisa

“Ờ thì~, tôi nhận ra Ichirou-nii chả có cho địa chỉ liên lạc khi tới Kinh thành, vậy nên tôi nghĩ, chắc tới ngó qua hậu duệ của Sharlick-kun ở lâu đài một chút cũng được.” –Hikaru

Hikaru thành thực kể tôi nguyên do khi tôi góp ý kiến cho cổ.

Đánh giá từ câu chuyện, Sharlick không như là tam hoàng tử hiện thời, mà có lẽ là vị vua Đệ Nhị của vương quốc Shiga.

Chắt chít của mình, điều đó hẳn làm bạn thấy phấn chấn!

–medmed–

Mà còn, đúng rồi.

Tôi phải hỏi thêm một chuyện nữa.

“Em lỡ cơ hội hỏi khi nãy, ý anh Nanashi Đệ nhị tức là sao?” –Arisa

“À rồi, vì Hikaru có lẽ tiêu diệt được một quỷ vương cả khi nó xuất hiện, với lại nhà vua lẫn tể tướng đều nghĩ Nanashi là Cổ vương Yamato, Hikaru là người thích hợp phải không?” –Satou

Ra là vậy?

Tôi nói thể nào nhỉ, không phải anh đang đùn đẩy việc phiền phức cho Hikaru-cchi à?

Bỏ qua tôi với nghi ngại như vậy đằng sau, Chủ nhân nói chuyện nghiêm túc.

“Ờ phải, anh đang muốn nói chuyện này từ lâu—“ –Satou

—WHAT?

Em, không, thể, nghe, ra.

“Với bọn rồng?” -Liza

“Đúng vậy đó. Anh xin lỗi Liza từ chủng tộc tôn thờ rồng là…” –Satou

“Không không, rồng truy cầu đối thủ hùng mạnh. Em nghe nói rồng khen ngợi bất cứ ai có thể gây tổn thương cho chúng bằng mọi cách. Ngoài ra—“ -Liza

Tôi-chả-thể-nghe-nổi.

“Nhỏ có sao không?” –Satou

Chủ nhân nhìn vào tôi, người có suy nghĩa tán loạn, một cách lo âu.

Lông mi dài. Da anh ấy đẹp một cách kinh tởm như mọi khi.

“X-xin lỗi. Em không thể nghe rõ. Đó là chuyện vì sao mà Chủ nhân tiêu diệt rồng ở Long vực và lên cấp phải không? Em tự hỏi làm sao Chủ nhân có lv 310, nhưng nghĩ điểm kinh nghiệm đó đến từ việc diệt rồng; Haha, không hổ là Chủ nhân của em!” –Arisa

Tôi nói như súng tiểu liên để thoát khỏi thực tại.

Vậy mà, cô gái Hikaru này!

“Phải vậy ha~ thậm chí diệt cả thần rồng Akon Kagura-sama, không thể nào tin nổi lun~ Đúng là Ichirou-nii của em nha!” –Hikaru

Cổ thực thà đâm chọt vào thực tại, cổ còn không nghi ngờ hay cố thoát khỏi nó.

–Giết Thần?

Tôi có thể tin được nếu đó là bán, á-thần, hoặc tông đồ thần.

“Arisa à, anh hiểu là em không thể tin nổi.” –Satou

Không! Anh không có hiểu đâu!

“Nhưng đó không phải là cớ để em mở cúc áo ngực của anh và chui đầu vào trong, rõ chưa!” –Satou

–Hổng được sao, chỉ tí đỉnh thôi mà! –Arisa

–medmed–

“Em đã bình tĩnh lại chưa?” –Satou

“Un, một chút.” –Arisa

Masternium của tôi đang bổ sung.

Làm ơn đợi thêm chút tí nữa.

“Vì Arisa đã bình tĩnh rồi, về lại Kinh thành thôi. Hikaru, em cũng thay sang đồ thường đi.” –Satou

“Un, okay. Guri-kun, chúng ta chia tay ở đây. Thực sự cảm ơn mày hôm nay.” –Hikaru

–PYWEEEE!

Tôi sẽ không bắt bẻ.

Tôi sẽ không căn vặn gì nữa hết!

“Còn nữa, Hikaru. Chỉ gọi anh là Satou thôi.” –Satou

“Vậy xin gọi em là Mito.” –Hikaru

“Được thôi.” –Satou

“Nhưng, em có thể kêu anh là Ichirou-nii khi chỉ có hai chúng mình chứ?” –Hikaru

“Ờ, anh không ngại.” –Satou

Nuooooou! (Nô)

“Xin gọi em là Hikaru lúc đó nha.” –Hikaru

“Ờ.” –Satou

Cấm tán tỉnh!

Tôi tuyệt vòng chuồi đầu vào bụng Chủ nhân.

“Thôi Arisa thấy khó ở lắm rồi, nên chúng ta quay về đi.” –Satou

Chúng tôi trở về kinh thành bằng Đặc kĩ của Chủ nhân.

Mọi người dường như ở giữa chừng hoạt động cứu hộ, nên chúng tôi cũng giúp đỡ nữa.

Bất chấp là con gái một quí tộc, Karina đang lôi xe cùng với Pochi và Tama, giải cứu người bị thương.

Thật đáng tiếc chỉ dẫn của tôi dành cho cô ấy để thu hút sự chú ý của Chủ nhân không diễn ra tốt đẹp. Chẳng biết tôi thực sự có nên chỉ Karina thành kiểu tsundere không nhỉ?

–medmed–

Chung cuộc, bữa tiệc tối hôm nay bị dừng luôn.

Sau khi thấy cảnh nhiều nam thanh nữ tú coi như được ra mắt với giới thượng lưu năm này đang khóc hết nước mắt, Hikaru—tức là, Mito len lén xin lỗi và cầu nguyện cho họ gặp được người ưng ý.

Ờ thì, bản thân con người cổ thì độc thân chẳng có mảnh tình nào vắt vai, nên chẳng thể trông mong gì ngoài một phép màu cả.

“—Như vậy đấy, Mito là bạn thưở nhỏ của anh. Cô ấy sẽ sống trong biệt thự này một thời gian, nên xin hãy thân thiết với cổ.” –Satou

“Hân hạnh được biết các bạn!” –Hikaru

Chủ nhân giới thiệu Mito cho mọi người, Mito không hề e dè mà chào hỏi.

Sau khi thảo luận với Liza, chúng tôi sẽ nói cho mọi người về tên thật của Chủ nhân ở Nhật Bản, còn chuyện sát thần thì đợi khi có một cơ hội tốt.

Với tôi và Liza, ‘Satou’ mang lại cảm giác tên thật của Chủ nhân nhiều hơn là ‘Suzuki Ichirou’.

“Rất vui được biết~?” –Tama

“Hân hạnh được quen chị nanodesu.” –Pochi

“Đăng kí làm em chồng, em báo.” -Nana

Tama, Pochi, với Nana chào đón Mito,

“Mwu, lại tăng.” –Mia

“X-xin quan tâm tới tôi.” -Lulu

Mia và Lulu dường như lẫn lộn cảm xúc bởi sự xuất hiện của một tình địch.

“Mito biết anh là một anh hùng, vì vậy các em có thể cho xem túi ma thuật và trang bị ẩn.” –Satou

Khi Chủ nhân nói dứt, chuông vào cửa reo lên.

“—Coi bộ Zena-san vừa tới.” –Satou

Chủ nhân xoay mặt hướng lối vào lẩm bẩm.

“Zena? Đừng bảo em thêm cô gái mới nữa?” –Hikaru

“Phải. Đó là cô gái đã cứu Liza với bọn nhóc, và làm việc như một pháp sĩ ở thành phố Seiryuu.” –Satou

Tôi có nên nói rằng bên liên quan yêu Chủ nhân không?

Ôi dào, thế có sao đâu.

Còn rất nhiều ngoài Zena-tan mà.

Zena-tan bước vào phòng ngạc nhiên khi thấy Mito.

Thế nhưng, ý nghĩa ngạc nhiên đó khác chút xíu với tôi dự đoán.

“Mi-Mito-sân?!” -Zena

“Ara, cô là đứa trẻ tôi gặp ở Bá thổ Zetsu à?” –Hikaru

Hình như Zena-tan và Mito quen biết nhau.

Thế giới thật là nhỏ~

Cả hai đang hỏi về người quen chung, John-kun, nhưng tôi thực không quan tâm nên tôi bỏ qua luôn.

Sau khi nghe nói Mito là bạn thuở nhỏ của Chủ nhân, Zena-tan làm vẻ mặt phức tạp trên mặt, nhưng Mito trông như đã quen với nó rồi.

Hình như Chủ nhân thật sự nổi tiếng với các cô gái trẻ ở thế giới cũ của anh nữa chứ.

Bất quá, ờ, tôi không bi quan tới tình trạng hiện tại.

Tức là, không như ở Nhật Bản một vợ một chồng, những đất nước ở đây chấp nhận chuyện đa thê. Hơn nữa, Chủ nhân là một quí tộc cao đẳng, vì vậy ít nhất anh có thể có ba vợ!

Thậm chí nếu tôi phải nhường ghế đầu cho Aze-san, thì tôi sẽ lấy ghế thứ hai cho mình và thứ ba dành cho Lulu!

Phải chi tôi bóp nát được đạo đức cao kì khôi của Chủ nhân, thì tôi chắc đã được coi như là một ứng viên vợ rồi!

Ưu tiên cao nhất của tôi là tạo dựng một thân hình bom tấn!

Giờ đây, tôi sẽ lấy bí mật của Lulu onee-sama, người lén lút đã đạt C-cup, để có thân hình hay ho đó!

Ồ nhưng mà, mai là bữa tiệc của công chúa, nên tôi phải ngủ nhanh.

Được rồi, hãy cố gắng lên từ ngày mai trở đi!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s