Tensei Shitara Slime Datta Ken – C131

Chapter 131: Demon Lord Leon

Trong khi ngồi ngắm Rimuru đang ngồi trước mình, Leon hồi tưởng lại những kỉ niệm cũ.

Bề ngoài là một thiếu nữ, nhưng thực ra lại là một Chúa tể Quỷ không giới tính.

Dù là loài sinh vật hạ cấp nhất, slime, tên đó đã tiến hóa thành Chúa tể Quỷ với lượng ma lực khổng lồ.

Hắn quả là có một không hai, vẻ ngoài là của Izawa Shizu, một cô gái hắn từng cứu.

Và hắn biết ngời con gái đó, người mà Leon luôn kiếm tìm.

Nghĩ về nó, định mệnh thật trớ trêu.

Một kẻ cũng đến từ Trái Đất, mà lại là kiểu “chuyển sinh” với những kí ức từ kiếp trước—trùng hợp đến mức khó tin. Hơn nữa, còn chuyển sinh thành quái vật nữa chứ.

Chỉ có thể là Chúa tể Quỷ Rimuru: kẻ đã gặp được giống loài hùng mạnh nhất thế gian này, Long Tộc, kẻ định mệnh phải đối đầu với Leon, và cũng là kẻ mang trong mình sức mạnh tuyệt đối.

Nhưng mấy thứ này hình như cahr liên quan gì đến nhau cả, như là có người sắp xếp cả vậy?

Leon nghĩ.

Có lẽ mấy thứ đó là nhân quả  cả thôi.

Tuy vậy, Leon bỏ qua nó và bắt đầu nói về cô gái mang tên Chloe.

Khoảng 300 năm trước, Leon tới thế giới này.

Không phải bị triệu hồi, mà do vướng vào một vòng xoáy không gian.

Lúc đó Veldora đã bị phong ấn, và rừng đại ngàn Jura đã được coi là vùng trung lập rồi.

Bất chấp thế giới đã hòa bình, Leon bị quăng vào đó.

Lúc đó cậu chưa lên mười.

Nhưng, cậu có người mình cần bảo vệ. Có một bé gái cũng vướng vào đó cùng cậu. Bé gái đó, chính là Chloe O’Bell.

Cô là bạn thuở nhỏ của Leon, bạn thân nhất ấy. Là người cậu yêu quý như em gái mình, là tất cả của cậu.

Vì vậy Leon, dù cơ thể bị hủy hoại bởi ma lực hỗn loạn, cậu vẫn vượt qua được bằng ý chí của mình.

Bằng ý chí kiên cường và cảm xúc mãnh liệt, một cậu bé còn chưa nổi mười tuổi có thể kiểm soát được dòng ma lực chảy trong cơ thể mình. Nhờ đó, cậu nhận được Đặc kỹ “Vệ binh” .

Nhờ mong ước bảo vệ cô bé nhỏ tuổi hơn đó, sức mạnh để bảo vệ thức tỉnh trong cậu.

Đó không phải tất cả. Nhờ đó cậu còn nhận được “Trứng của Anh Hùng”, một phần còn dư của năng lượng hỗn loạn trong mình.

Dù còn rất nhỏ, nhưng Leon đã đạt đủ phẩm chất của một Anh Hùng.

「Sẽ ổn thôi. Vì anh sẽ bảo vệ Chloe mà」

Leon dỗ dành cô bé đang khóc thút thít với nụ cười trên môi

Nhưng, cô bé đang trong vòng tay Leon ấy đột nhiên biến mất. Bất chấp sức mạnh để bảo vệ cô vừa thức tỉnh trong Leon……

Do đó, Leon bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm Chloe.

Nhiều năm đã trôi qua nhưng Leon vẫn không bỏ cuộc.

Có lẽ, cô đã quay về thế giới cũ rồi. Cậu nghĩ.

Nhưng dù là thế giới cũ, Chloe cũng không người thân thích. Nếu Leon không bảo vệ cô thì ai sẽ làm?

Nếu vậy, tất cả cậu cần làm chỉ là triệu hồi cô đến đây lần nữa thôi.

Cậu đã học ma thuật để triệu hồi một người cụ thể qua chỉ định thời gian và địa điểm.

Với tài trí hơn người, Leon học ma thuật với một tốc độ đến vô lý. Tất cả chỉ để triệu hồi một cô bé và để bảo vệ cô.

Tuy nhiên, những cố gắng của cậu chỉ đem lại thất bại.

Kể cả là thiên tài thì Leon cũng không thể đem ma thuật vượt khỏi thế giới này.

Nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục nghiên cứu.

Một đại ma pháp chỉ có thể thi triển mỗi 66 năm một lần, để thành công, cậu đã chu du khắp thế gian.

Cậu học được từ các nàng tiên cách trở thành anh hùng, nhưng có vẻ khá vô dụng nên cậu cũng chẳng quan tâm.

Cậu cũng lấy của họ 8 đại tinh linh, và hình như nó cũng chẳng nghiêm trọng lắm nên cậu tiếp tục cuộc hành trình của mình. 

Khi đã đến giới hạn tri thức của loài người, cậu lại tiến vào lãnh thổ của các Chúa tể Quỷ.

Cơn khát tri thức của Leon là vô hạn; anh   sẽ không ngần ngại làm mọi thứ để đem Chloe đến.

Vì vậy, anh tiếp tục sống và tiêu diệt những ác quỷ cao cấp và độc chiếm tri thức của chúng cho riêng mình.

Cũng có những kẻ muốn trở thành thuộc hạ của anh, mấy kẻ đó thích làm gì thì làm, miễn đừng ngáng đường là được.

Theo thời gian, số thuộc hạ dưới trướng Leon cũng khá nhiều và anh cũng sở hữu được một lãnh thổ cho mình.

Leon chưa bao giờ tự đặt tên cho mình, nhưng cái tên “Ác quỷ Bạch Kim” nhanh chóng lan truyền.

Từ lâu rồi, cái tên đó có liên quan đến Chúa tể Quỷ nào đó, nhưng Leon không quan tâm. Mấy thứ đó chả liên quan đến anh.

Hơn hết, chiếm lấy tri thức từ mấy tên quỷ thông thái đến thách đấu mới quan trọng.

Và lần đầu tiên, một kẻ có thể đe dọa được Leon xuất hiện.

“Chúa tể Nguyền rủa” Kazalim, thấy bị xúc phạm vì biệt hiệu Chúa tể Quỷ của Leon đã đến và thách đấu anh.

Ngay cả với Leon, một thiên tài với “Trứng của Anh Hùng”, thì “Chúa tể Nguyền rủa” Kazalim vẫn là một đối thủ khó xơi.

Mấy đòn đánh nửa vời sẽ chằng làm gì được Kazalim, vị vua của undead . Với sức mạnh chủ yếu về phòng ngự, anh không thể dứt điểm Kazalim được.

Ngược lại, Kazalim cũng thấy Leon là một tên khó chịu. Phá được hàng phòng ngự thép đó đã mệt rồi mà toàn bộ nguyền chú của hắn cũng chẳng ý nghĩa gì.

Vì cả hai phía đều thiếu yếu tố quyết định, trận chiến bất phân thắng bại kéo dài mấy ngày trời.

Tuy nhiên, kết cục lại khá đáng tiếc.

Quả trứng trong anh đã nở.

Hấp thụ tinh hoa năng lượng từ sâu thẳm linh hồn Leon, “Trứng của Anh Hùng” nở ra.

Leon đã thức tỉnh và trở thành Anh Hùng Chân Chính.

Kẻ ngự trị như một Chúa tể Quỷ, kẻ là một Anh Hùng. Kẻ đó chính là Leon Cromwell.

Anh cũng thức tỉnh một năng lực, Kỹ năng Tối thượng “Thanh Minh Vương Metatron”.

Một năng lực cho phép giải phóng năng lượng tinh túy nhất từ sức mạnh, ma thuật, khí tiết và skill.

Với Kazalim kẻ dùng những kĩ năng phức hợp thì đây đúng là tệ nhất.

Với chú huyết từ bùa ngải và máu, nhục thể rữa nát từ bùn và vi trùng, xương cốt từ ma thủy.

Từng phần trong cơ thể Kazalim lần lượt tan biến dưới ánh sáng thần thánh từ “Thanh Minh Vương Metatron”.

Không thể kháng cự được, “Chúa tể Nguyền rủa” Kazalim đã bị Leon hủy diệt.

Bước ngoặt đáng mỉa mai làm sao, Leon đã lật đổ một Chúa tể Quỷ và danh chính ngôn thuận thế vòa chiếc ghế đó. Và Leon cũng coi đó là chuyện tốt.

Ở lâu đài của Kazalim, một cơ sở thí nghiệm được xây nên.

Ngoài nơi để thí nghiệm, anh còn lấy nó làm chỗ ở luôn.

Khi Chloe được triệu hồi thành công, Anh cần cho cô chỗ ở. Leon nghĩ vậy, và quyết định nhận một lãnh địa cho mình.

Và anh tìm được một vùng đất mới ở phía Tây Nam.

Các ma pháp siêu cấp được dùng không ngần ngại để tái định hình hệ sinh thái nơi đó.

Và như vậy, thành phố hoàng kim El・Dorado đã hoàn chỉnh. Tuy nhiên, Leon vẫn tiếp tục xậy dựng cơ sở nghiên cứu đặc biệt tại chỗ của Kazarim tại lục địa quỷ cho đến khi…

Việc triệu hồi thất bại và người được triệu hồi là Izawa Shizu.

Tình trạng của cô bé cần liếc qua là đủ hiểu.

Không như Leon, bé gái với mái tóc đen bóng cháy khét này đã bị trọng thương và sẽ sớm chết thôi.

Vì việc triệu hồi lỗi của anh, cơ thể của cô bé sẽ mau chóng sụp đổ vì ma lực hỗn loạn.

Tuy nhiên, về mặt nào đó thì nó cũng đã thành công. Nên anh cũng khá vui. Hơn nữa, nếu không nhờ anh triệu hồi, cô bé đã bị thiêu chết rồi.

Leon vướng vào rắc rối rồi. Gọi là cứu giúp thì cũng hơi ngạo mạn. Dù sao thì cô cũng bị triệu hồi vì mục đích của riêng anh.

Nên nếu cô bé được cứu, thì là do cô may mắn, chứ chẳng phải nhờ Leon.

Anh nghĩ vậy.

Do đó,

「Ta cũng chỉ xem ngươi là hàng lỗi thôi, nhưng có vẻ ngươi cũng tương thích với lửa đấy.」

Nói rồi, “Khổng lồ lửa” Ifrit được triệu hồi và được đưa vào trong cô bé. Tinh linh cấp cao lấy từ mê cung của Ramiris xem ra cũng có lúc hữu dụng.

Tình trạng cô bé đã ổn định, thoát khỏi nanh vuốt tử thần.

Sau cùng thì là do cô may mắn thôi.

Không phải nhờ anh, mà nhờ chính cô: vậy nên cô phải tìm cho riêng mình con đường để tiến bước.

Thêm nữa, Leon không thể dây dưa mãi với bé được.

Leon là Leon, cô bé là cô bé; cô phải có cuộc sống của riêng cô. Có vẻ máu lạnh nhưng đó là điều tất yếu.

Leon đã suy nghĩ kĩ, và chẳng có lý do gì anh phải chịu gánh nặng số phận thay cô cả.

Lúc đó, Leon đã không nghĩ rằng hành động nhất thời đó sẽ dệt nên tấm thảm của định mệnh đan xen.

Và như vậy, người dệt định mệnh lại thêm vào tấm thảm chút hoa văn.

Trước mặt Leo, một cậu trai trẻ tới.

Cậu trai tự xưng là Kagurazaka Yuuki.

Vị lãnh đạo trẻ của Hiệp hội Tự do này nói là tổ chức đó sẽ có lợi cho Leon.

Có vẻ cậu đã nghe chuyện Leon tuyệt vọng kiếm tìm cô bé “Dị giới nhân” bằng những cấm thuật.

Hắn tự tin có thể đem đến cho Leon cô gái mà anh tìm kiếm.

Một thoáng bồng bột, Leon đồng ý.

Dù sao, nếu Leon thất bại thì cũng chẳng anh hưởng tới anh.

Không cần biết mất bao nhiêu năm, anh phải tự mình triệu hồi Chloe bằng chính sức mình.

Sau không đồng ý thử vì cũng chẳng mất gì, đặc điểm của Chloe được đạt và thỏa thuận được chấp nhận.

Và về việc đó, đó sai lầm lớn nhất anh từng mắc phải.

Kagurazaka Yuuki đã triệu hồi được

Chloe O’Bell.

Hắn đã thành công.

Không phải từ thế giới khác, mà từ lúc Chloe và Leon lần đầu đến thế giới này.

Nói cách khác, nếu anh không tin tưởng Yuuki, số phận có lẽ đã khác.

Chloe được Yuuki triệu hồi, gặp một ma vật tên Rimuru, và quay về quá khứ cùng Hinata.

Kẹt trong định luật tuyệt đối của thế giới, Chloe đã thức tỉnh Kỹ năng Tối thượng chống mọi sự can thiệp từ bên ngoài.

Nếu không phải tại Yuuki, việc triệu hồi của Leon có lẽ đã thành công.

Tuy nhiên, sự cũng đã rồi.

Liệu Leon có triệu hồi thành công hay không, không xét về việc đó nữa.

Vì việc cần làm bây giờ và ở tương lai.

* * *

Leon đã kể xong câu truyện của mình.

Ly trà đen đã nguội từ bao giờ. Trong khi nói chuyện, thời gian trôi qua.

Hơn nữa, việc Leon cố triệu hồi Chloe thật bất ngờ.

Khi Anh Hùng tấn công chỗ của Leon, anh có linh cảm lạ lùng rằng mình cần tránh xa nơi đó.

Và, anh quyết định――Dù anh không nói gì cả――bỏ lại Shizu-san cho Anh Hùng chăm sóc, và anh nói anh sẽ rời đi.

Nghĩ thử xem, cũng dễ hiểu thôi.

Leon không thể biết được, tất cả là luật nhân quả gây ra bởi năng lực của Chloe.

Tôi, để bổ khuyết cho kí ức của Leon, cũng kể phần truyện của mình.

Cuộc gặp gỡ và từ biệt với Chloe, cũng như động thái của Leon.

Ngoài ra, cả những gì Hinata và Ruminas kể cho tôi về Anh Hùng Chloe.

Leon tin những gì tôi nói, và cũng chia sẻ những gì chỉ Leon biết.

Sau khi uống hết chôc trà nguội ngắt,

「Nói cách khác, Chloe đang bị Yuuki kiểm soát.

Vì lời nguyền độc nhất “Ba điều ước” Chloe không thể làm gì Yuuki được.

Ruminas và tôi đã cố tấn công Yuuki, nhưng lại chậm một bước và hắn đã chuồn mất.

Kể từ giờ, khi Yuuki hành động, chúng ta sẽ là kẻ chống lại hắn.

Mục tiêu chung của ta là cứu Chloe, ngươi nghĩ ta có thể hợp tác không?」

Tôi nói thẳng.

Tôi có nghĩ đến việc mời Chúa tể Quỷ tham gia lực lượng chống lại Yuuki nên mới nói vậy, nhưng,

「Hmph, ta chẳng quan tâm lắm đến chuyện hợp tác.

Ước nguyện triệu hồi Chloe của ta là để bảo vệ hạnh phúc của em ấy.

Tuy nhiên, nếu có thứ cản đường thì diệt trừ tận gốc không phải lẽ thường sao?

Bỏ việc liệu Chloe có phải kẻ mạnh nhất không qua một bên đã.

Và, sao ta biết được liệu ngươi có thực sự có ích không?」

Có vẻ chúng tôi cần hiểu sơ qua năng lực của nhau đã.

Được rồi. Nếu hắn muốn, thì tôi cũng chiều mà cho hắn vài đấm như yêu cầu của Shizu-san nữa.

「Được! Ta hiểu rồi.

Dừng cuộc nói chuyện vô vị này cũng hay. Hãy chuẩn bị đi.

Không giống con mắm Ramiris, nắm đấm của ta không phải để trưng đâu!」

「Fufu, cứ bơi vào đây」

Chúng tôi cười và cùng đứng dậy.

cả hai tiến về khu đấu tập. Chỗ Shion và Hiệp sĩ Bạc Alrose tới lúc trước ấy.

Leon dẫn tôi qua cung điện. Các bức phù điêu và các hành lang trang hoàng cho sảnh đường, còn những bức tường thủy tinh cho phép phóng tầm mắt ra bên ngoài.

Đúng là một cung điện lộng lẫy. Tất nhiên là tôi không nói thế và lặng lẽ đi theo Leon.

Chúng tôi đã tới khu đất tập.

Một ma pháp trận được khắc vào một bên tường, có vẻ là để hấp thu và trung hòa năng lượng.

Ở chỗ này thì chắc động tay động chân chút cũng chẳng sao.

Tôi nghĩ vậy khi tiến vào khu đất.

「Ah……」

Ở trong, Shion có vẻ không được thoải mái.

Và cái nùi giẻ không ngừng co giật và run rẩy kia chắc là Hiệp sĩ bạc Alrose.

Sao đột nhiên tôi thấy lạnh sống lưng thế nhỉ.

「K-không như ng-ngài nghĩ đâu!

Cậu ấy nhiệt tình quá! Nên em có hơi ngiêm túc quá thôi.

Nhưng, khi cậu ta tránh bằng dịch chuyển tức thời, em có hơi ngứa ngáy và tấn công……

Khi em nhận ra, Alrose-dono đã thế này rồi!

Gì chứ, mình gặp rắc rối to rồi!!」

Đấy là xin lỗi á hả?

Tôi muốn nghiêm túc kiểm điểm lại việc này, nhưng không phải bây giờ.

Tôi nhanh chóng lấy một lọ thuốc trọn gói, và rưới lên khắp người Hiệp sĩ bạc Alrose.

Sau đó, tôi cho Alrose uống một bình nữa khi cậu ta đủ tỉnh táo để uống.

「T-tôi t-thua rồi. Không ngờ Shion-dono lại mạnh như vậy……

Rõ ràng là tôi chưa rèn luyện đủ mà……」

Cậu ta có vẻ cũng ổn thôi.

Tình trạng nguy kịch cũng qua rồi, và vấn đề bây giờ là cái cô Shion rắc rối này đây.

「Oi, Shion……」

Khi tôi kêu tên, Shion ngay lập tức rụt hết người lại và ngồi xuống theo thế Seiza. 

「Cô có hiểu ta tới đây làm gì không thế?」

「Ay, tất nhiên ạ. Chúng ta tới để… “xây dựng mối quan hệ thân thiện với Chúa tể Quỷ Leon” phải không ạ?」

Cổ có hiểu thật không? Vì sao đó mà tôi có hơi nghi ngờ đấy.

Ừ thì, tình hữu nghị trên mọi mức độ thì tôi đều vui vẻ chấp nhận hết, còn sự thù địch chỉ là không mong muốn thôi.

Ta đến đây để đàm phán, và cô đập bầm tim thâm đen thuộc hạ của phe kia như thế, cô nghĩ cái khỉ gì vậy. Không, chắc cô cũng chẳng nghĩ gì hết.

Chọn Shion làm người hộ tống đúng là thất bại cho tôi thật.

Để Diablo lại Vương Quốc Ingracia thì không phải sai lầm, nhưng vì thế mà tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài mang Shion theo.

Tôi nghĩ mình vẫn còn may vì bên kia chưa tạch.

「Ah, Leon. Xin thứ lỗi, thuộc hạ của tôi đã làm người của anh ra nông nỗi này……」

Tôi xin lỗi,

「Không, do thuộc hạ của tôi hành động chưa chín chắn thôi. Không cần lo.

Tuy nhiên……mất hứng thật đấy.」

Yeah, đúng thật.

Tôi định cho Leon thử một chiêu, nhưng mà mất hứng thật.

「Tôi không có hứng đánh nhau lúc này. Hẹn ngày khác vậy.」

「Fufu. Được thôi. Ta với ngươi coi như hòa, được chứ?」

「Ah, đa tạ.」

Hòa, huh…

Chẳng có vẻ gì là tên Leon đó định giải quyết chỉ với một chiêu hết. Nó kiểu vậy đấy.

Có vẻ, hắn là kiểu nói một đằng làm một nẻo nhỉ.

Vậy nên Shizu-san mới……

Tuy nhiên……lần này, kết cục không hphair một trận quyết chiến nhờ Shion đã… rất nỗ lực.

Vậy nên nếu đây là nơi tình bạn của chúng tôi bắt đầu thì mọi việc kết thúc khá tốt đẹp nhỉ.

Cuối cùng, chúng tôi cũng có thể trao đổi với nhau những thông tin có giá trị, và cùng đồng thuận hợp tác trong tương lai.

Nhưng đây chỉ là nói mồm nên cần phải quay lại vấn đề này sau.

Dù vậy, tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục lời hứa với Shizu-san.

Tôi không đánh Leon, nhưng tôi nghĩ Shizu-san không thực sự muốn tôi dần cậu ta ra bã đâu.

Lời mời có hơi bất ngờ, nhưng mừng là tôi đã chấp nhận nó.

Được đối thoại trực tiếp với Leon, có vẻ tôi cũng phần nào hiểu được cậu ta rồi.

Hoàn thành xong một trong các mục tiêu, tôi vui vẻ trở về đất nước của mình.

Với Rimiru, cuộc nói chuyện này là xong việc của hôm nay rồi.

Nhưng, với Leon đây chưa phải kết thúc.

Hơn nữa, cô gái anh kiếm tìm hàng năm trời, Chloe đã được tìm thấy. Anh sẽ hành động càng sớm càng tốt.

Anh ra lênh cho Hiệp sĩ bạc Alrose, tập hợp các Hiệp sĩ trưởng khác lại.

Và, để đoạt lại Chloe, Chúa tể Quỷ Leon đã hành động.

Cạm bẫy sẵn sàng, Kagurazaka Yuuki

Ngày mà hai thế lực chạm trán đã tới gần.

Và có nghĩa trận chiến giữa hai kẻ nắm giữ Kỹ năng Tối thượng cũng cận kề.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s