Tensei Shitara Slime Datta Ken – C104

Chapter 104: Đêm hôm ấy

Cùng với những người tộc elve được thả tự do, những con quái vật quý hiếm tiếp tục đổ vào thành phố. Xét về chất lượng cưỡi của chúng, chúng phải được đối xử tốt. Tôi đoán mấy kẻ bắt thú của họ không bao giờ có ý định tham gia vào các cuộc chiến chống lại chúng tôi. Ý tôi là, nếu bạn nghĩ về nó, ngay cả những người elf trưởng lão – người đã phải trải qua hoàn cảnh này từ đầu – không có một chấn thương nào. Tôi đã tưởng tượng rằng họ lập kế hoạch một cách tỉ mỉ từng hành động của họ có ý định không để giết một “người” nào. Những người tộc elve, dựa theo mức trữ phép thuật thì được xếp hạng từ C đến B, nhưng nhiều người trong số họ có thể sử dụng phép thuật. Vì vậy, thứ hạng của họ không nói lên được thứ sức mạnh của họ – một chủng loài nguy hiểm. Cho dù kế hoạch của họ có tỉ mỉ đến đâu, để nắm bắt mười người tộc elve mà không có một chấn thương, là minh chứng cho năng lực của thợ săn. Giả sử họ chỉ là một nhóm nhỏ, tôi tưởng tượng họ ít nhất là xếp hạng A. Tôi nên suy nghĩ về điều này sau. Đó là, tôi không thể đánh giá thấp một tổ chức ngầm với những cá nhân như vậy. Trái tim tôi thắt chặt khi nhìn đoàn diễu hành của nô lệ quái vật.

Một trong những thủ lĩnh của Cerberus, Damrada. Là người chịu trách nhiệm về sự trở lại của những con quái vật, anh ta đã cưỡi vào thành phố một con trong số đó. Tất nhiên, mục tiêu thực sự của ông là để được nhập cảnh vào “viên ngọc quý” được gọi là Tempest. Nhưng, nhờ kiểm tra khi nhập cảnh, và cấm di dân bất hợp pháp, không dễ gì để được nhập cảnh vào đất nước này. Có thẻ Hội sẽ cho phép nhập cảnh. Tuy nhiên, với những người khác thì phải có giấy mời mới được cho vào. Đất nước này chưa phát triển hoàn toàn, vì vậy chúng tôi khó có thể rộng cửa mời mọi người vào được. Những người tị nạn đổ vào đất nước của chúng tôi đang ở trong nhà nghỉ mà chúng tôi vừa hoàn thành. Và chúng tôi nhanh chóng đưa họ làm việc như những công nhân xây dựng hoặc nhân viên vệ sinh .

Damrada chạy lên để chào tôi với một nụ cười rộng trên khuôn mặt của mình. Sau khi chỉ một cái nhìn thoáng qua thành phố, với cái gật đầu đầy ngưỡng mộ,

「Đã lâu rồi, Chúa tể Quỷ Rimuru-sama. Kẻ không xứng đáng này có tên là Damrada. Vào ngày này, như chúng tôi đã hứa, chúng tôi sẽ trả lại những ma vật bị bắt. Chúng tôi rất biết ơn khi cho phép nhập cảnh vào đất nước của ngài」

Anh ta cúi chào trong sự tôn trọng. Như mọi khi, anh ấy ăn mặc rất trang trọng

「Ừa. Có vẻ như anh đã đối xử tốt các nô lệ của mình. Tôi vô cùng cảm tạ. Vì anh đã hoàn thành phần của lời hứa, chúng ta hãy quên đi sự việc này. Nhưng anh hiểu rằng tôi sẽ không cho phép điều này xảy ra lần nữa, được không?」

「Hahaha, tất nhiên. Ngài không phải là một đối thủ tôi sẽ muốn mạo hiểm cuộc sống của tôi để chống lại」

Damrada có ý định xóa hoàn toàn bất kỳ dấu vết thù địch nào bằng cách sử dụng sự trao đổi ngắn đó. Chúng tôi cũng sẽ tránh chiến tranh tàn khốc với tổ chức này. Ý tôi là, chúng tôi sẽ đè bẹp họ nếu chúng tôi chiến đấu, nhưng có rất nhiều điều khó chịu khi họ có thể làm từ trong bóng tối. Và xét rằng tôi đã tự tuyên bố mình là một chúa tể phép thuật nhân từ bằng cách giải phóng các Thánh Hiệp sĩ, tôi không muốn lãng phí nỗ lực đó. Những người này chỉ có ý định để đạt được lợi ích từ tôi. Có tốt không khi phải kích động thù hận một cách vô nghĩa với họ? Vâng, lần tới mà có cản đường, tôi sẽ tiêu diệt chúng.

「Nhân tiện, một con chim nhỏ thì thầm với tôi … nhưng có vẻ như ngài đang tổ chức một giải đấu? Chúng tôi không thể có được quyền được quan sát nó sao?」

Damrada hỏi tôi với một nụ cười tự nhiên. Không phải anh ta háo hức để phân tích sức mạnh của chúng tôi. Vâng, tôi không quan tâm. Ý tôi là, phô trương năng lực của chúng tôi là mục tiêu chính. Nhưng, tôi không thể để anh ta có nó miễn phí được.

「Anh đã được tôi cho phép. Anh được phép ở lại đây cho đến khi giải đấu kết thúc.」

「Ồ, ngài thật độ lượng! Vậy thì…」

「Nhưng, người mạnh nhất của anh sẽ phải tham dự. Tôi muốn xem anh ta ra sao. Ý tôi là, không phải sau này chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên hơn sao?」

Tôi đáp lại bằng một nụ cười. Anh ta tới đây để thu chút lợi lộc từ tôi. Không đời nào mà anh ta muốn từ chối. Đúng như tôi nghĩ. Anh ta có chút do dự, nhưng,

「Đúng là chúa tể quỷ có khác, cái gì cũng có cái giá của nó. Hiểu rồi. Vậy thì, các cá nhân đó đây…」

Anh ta gọi tới bốn cá nhân trẻ tuổi. Tôi nhìn vào đội hình non trẻ ấy, và rồi đánh mắt lại Damrada.

「Anh, anh sẽ phải tham dự tỷ thí. Anh là người mạnh mẽ nhất trong số này, đúng không? 」

Hai người đưa mắt nhìn nhau trong một khắc, và,

「Ngài đúng rồi đấy. Thật tuyệt vời. Ngài đã nhìn thấu tất cả. Như vậy thì tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài tham gia. Tôi sẽ có được quan tâm của ngài như là một người tham gia và như một người quan khách.」

「Ừ, mối quan hệ tương lai của chúng ta sẽ tùy thuộc vào năng lực của anh. Vì vậy, tôi đề nghị anh hãy cố gắng」

Damrada cúi đầu chào và rời đi. Như tôi nghĩ, anh ta thực sự là người mạnh nhất trong số họ. Mặc dù anh ta không giống như thế, nhưng sức mạnh của anh ta là hiển nhiên đối với những người thực sự có thể nhìn thấu. Và do đó, danh sách tham gia của chúng tôi lại tăng lên. Sẽ không có vui khi chỉ có một trận đấu giữa người của chúng tôi. Và nếu mọi thứ thực sự có tính cạnh tranh, có lẽ chúng ta sẽ thấy sức mạnh thực sự của Damrada. Võ thuật. Tôi khó có thể chờ đợi!

* * *

Ramiris và Veldora đang vui vẻ bên trong dungeon. Không có cảnh Milim bay qua bầu trời kéo những con rồng vào trong hầm. Mọi thứ đều giống như mọi khi. Có những báo cáo liên tục về những tiếng cười lớn làm phiền những người xung quanh, nhưng chúng tôi quyết định bỏ qua những báo cáo đó. Đối với thư mời, Myormiles đã chọn những cá nhân để mời và gửi thư đi. Truyền thông rất quan trọng. Vì vậy, tôi giới thiệu Souei với Myormiles và nhờ anh giúp đỡ về mặt giao tiếp. Souka, Saika, Nansou, và Hokusou trở thành trung tâm của đội truyền thông Myormiles. Vì ông ấy rất giỏi trong việc giải quyết nhân lực, họ đã nhanh chóng bắt kịp ý của ông ấy. Tôi thực sự vui vì họ không đánh giá thấp ông ấy.

Vì vậy, tôi có thể để lại tất cả những điều đó cho họ. Theo Myormiles, các quý tộc có một đội ngũ lớn lính đánh thuê và các nhà thám hiểm. Nói cách khác, nếu chúng tôi làm cho họ tin rằng có một số lợi ích lớn trong việc thông tầng mê cung, chúng tôi có thể thu được rất nhiều tiền từ đó. Và chúng tôi có thể có một vài quý tộc trở thành nhà tài trợ của chúng tôi. Điều đó cũng sẽ thúc đẩy kế hoạch của chúng tôi để tái sử dụng sân vận động thêm một bước nữa. Mặc dù khi tôi nói “tái sử dụng” tôi có ý muốn giới hạn việc trải nghiệm – thành bốn năm tổ chức một lần. Những lần khác chúng ta có thể sử dụng nó để luyện tập hay cái gì đó. Nhưng một nhà tài trợ, hử? Tôi chỉ nghĩ về số tiền mà có thể được tạo ra bởi các nhà thám hiểm, và lo lắng về những người sẽ mất trong đó. Và đó là nơi các nhà tài trợ sẽ có ích. Vì vậy, có lẽ chúng ta nên lấp đầy dungeon với những tài sản ẩn giấu, giống như một cuộc xổ số, sẽ thưởng cho một vài cá nhân. Để kiếm tiền trên những người thích đánh bạc, tất nhiên. Có thể có các vật phẩm quý hiếm như là phần thưởng? Mà, Myormiles đề xuất rằng chúng tôi yêu cầu Hiệp hội Tự do.

「Chúng ta có thể làm cái yêu cầu điều này không?」

「Tất nhiên. Phần thưởng một ngàn đồng tiền vàng cho những người sẽ thám hiểm hết một trăm tầng. Rõ ràng đó là điều bất khả thi? Tất nhiên, số lượng người thách đấu sẽ giảm bởi tai… danh tiếng của ngài. Nhưng ngay cả như vậy, lời qua tiếng lại trên phố là “Dungeon của rồng. Có một kẻ phiêu lưu nào có thể đánh bại một con rồng? Ngay cả những hiệp sĩ cũng sẽ thấy khó khăn”, họ nói thế. Đấy chính là những lời thốt ra từ những kẻ ăn đồ thừa của bọn quý tộc. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ tốt nhất là nên cung cấp một phần thưởng thật lộng lẫy. Nhưng, để làm cho họ nghĩ rằng chúng tôi thực sự có ý định trả cho họ phần thưởng này, tôi đề nghị chúng tôi cung cấp các phần thưởng khác tùy thuộc vào các mức đạt được. Một đồng xu vàng duy nhất để đạt đến tầng 10. Ba đồng vàng khi đạt đến tầng 30. Một cái gì đó như thế. Có thể thậm chí phần thưởng cho phá kỷ lục về thời gian đến một điểm lưu?」

「Hahaha. Một quảng cáo có thể thu hút mọi người mặc dù tôi là một chúa tể quỷ! Hay lắm, Myormiles, đã xong. Vậy thì, chúng ta sẽ chỉ trao thưởng cho một vài người? Hoặc tất cả họ?」

「Tôi đã tính là chỉ cho năm người đầu tiên mỗi tháng. Nếu họ ở trong một đội, họ sẽ phải chia lợi nhuận. Và nếu chúng ta trao giải cho họ mỗi tháng một lần, điều đó sẽ khuyến khích họ cạnh tranh nhiều hơn」

Tôi hiểu rồi. Nếu chúng ta trao giải cho những cá nhân đầu tiên đạt được mục tiêu, nó sẽ không ảnh hưởng đến ngân sách của chúng tôi và khuyến khích sự tham gia. Thật là một kế hoạch tuyệt vời. Không ai hoàn thành được, và thậm chí nếu họ làm dược, thì chả có vấn đề gì. Một khoản tiền như một nghìn đồng tiền vàng chúng ta có thể kiếm được rất nhanh. Thật là một ý tưởng tuyệt vời.

「Myormiles-kun, ông nói sao cứ tiến hành như thế đi!」

「Vâng, tôi sống để phục vụ Ngài!」

Kế hoạch của Myormiles cần có tôi để liên lạc tới mỗi quốc gia và lấy danh sách các nhà mạo hiểm tham gia. Cũng có một vài câu hỏi về lối vào dungeon. Các nhà mạo hiểm sẽ dễ dàng ra vào khi có thẻ hội, và chúng tôi có thể quản lý được thông tin trong việc tổ chức thông qua họ. Với những người không thẻ thành viên hội, chúng tôi sẽ giải quyết với việc phát hành thẻ tư gia. Tôi đã thống nhất lại với Kaijin trong vấn đề này. Bằng cách này, chúng tôi có thể kiểm soát được lượng ra vào và thông tin của mỗi người. Phí vào mê cung là ba đồng bạc mỗi lần vào. Vấn đề cấp thẻ chúng tôi sẽ miễn phí lần đầu. Nếu làm mất hay bị phá hỏng, làm cái khác sẽ tốn mười đồng bạc. Chúng tôi cũng sẽ cho họ dùng thử vòng tay phục sinh bằng cách phát mỗi người một cái. Dĩ nhiên, miễn phí vào cửa mê cung lần đầu. Và vòng tay phục sinh rất quan trọng. Suy cho cùng chúng tôi sẽ bán dây chuyền đó với giá hai bạc mỗi cái, và, xét tới tầm quan trọng của chúng, tôi dự tính sẽ bán thật nhiều. Chúng tôi cũng phải đảm bảo rằng đã cảnh báo về sự nguy hiểm khi tiến vào mê cung mà không dùng dây chuyền. Khi họ chết thì họ chỉ có thể tự trách bản thân sao không dùng nó, tôi muốn tránh có nạn nhân. Một lưu ý khác, chúng tôi cũng quyết định cho thuê vũ khí và giáp trụ. Đây là ý tưởng của tôi và tôi sẽ cho Kurobee giám sát tiến trình. Mà, tôi không biết sẽ ra sao, nhưng tôi mong nó sẽ mang tới may mắn. Tôi rất mong chờ tới ngày mê cung mở cửa!

***

Myormiles đang nỗ lực để quảng cáo cho Dungeon và giải đấu Võ thuật. Tuy nhiên, giải đấu quan trọng hơn. Dungeon sắp hoàn thành và chúng tôi đang lên kế hoạch quảng cáo nó cùng lúc với giải đấu. Và chúng tôi đang nỗ lực rất nhiều vào sự kiện thu hút chính – giải đấu. Tôi không có quên đâu. Nhưng, xét rằng giải đấu sẽ được (dù ít hay nhiều) coi là sự kiện chỉ tổ chức một lần, chúng tôi chẳng đặng đường mà hướng chú ý của chúng tôi đến dungeon, đó sẽ là một gà đẻ trứng vàng. Mà, hạn chót đang cận kề, tôi đoán chúng ta phải bắt đầu nghiêm túc hơn nữa.

Myormiles rất bận rộn với việc quản lý mà về cơ bản họ không nghỉ ngơi. Hiện tại, kể từ khi chúng tôi bắt đầu nhận được phản hồi cho lời mời của chúng tôi, chúng tôi không biết bao nhiêu người tham dự mà chúng tôi sẽ có. Tương tự, mặc dù không phải tất cả các thủ lĩnh các tộc đã báo cáo ý định tham gia của họ, có vẻ như chúng ta sẽ có được một vài người. Nhưng chúng ta hãy quên đi điều này ngay bây giờ, và tập trung nghiêm túc vào giải đấu.

Trước tiên, chúng ta hãy lướt qua các thành viên tham gia. Từ Tempest, chúng tôi có tất cả các trưởng ban: Benimaru, Diablo, Ranga, Souei, Shion, Hakurou, Gerudo, Gabil và Gobuta. Có chín người cả thảy. Họ là nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn này – chín người tuyên bố ý định tham dự bữa tiệc. Tôi tự hỏi ai là người mạnh nhất trong số họ? Tôi đoán Diablo, nhưng mọi thứ có thể khác đi trong giải đấu. Bạn đang tự hỏi liệu thuốc phục hồi sẽ ngăn cản họ mệt mỏi? Boo, sai! Rốt cuộc, nó không khôi phục lại sức mạnh phép thuật. Vì vậy, nếu bạn không tự lực cánh sinh, cuộc sống sẽ trở nên khó khăn hơn sau này. Bởi thế chúng tôi thực sự không biết mọi thứ sẽ kết thúc ra làm sao. Và rồi họ cãi nhau về trật tự thi đấu, dẫn tôi đến đề việc xuất vòng chung kết cho cuộc thi… chậc, chấn động não quá. Chúng tôi cũng đã quyết định có bốn giải thưởng. Vấn đề là, chúng tôi đã có quá nhiều người tham gia. Ý tôi là, sẽ tốt hơn nếu có tám người tham gia mà giờ chúng tôi có quá nhiều. Vì vậy, và để nâng tầm lên một chút, tôi quyết định chia ra các nhóm và biến điều này thành một giải đấu loại trực tiếp với 16 người tham gia. Dĩ nhiên, tôi phải tự kiếm thêm người.

Vì vậy, tôi quay sang các nhà tài trợ của chúng tôi (các chúa tể quỷ).

「Tui ~ tui ~! Beretta đã sẵn sàng lâm trận!」

Như mong đợi.

「Fu fu fu. Tớ đã chờ cậu yêu cầu! Tớ sẽ có thuộc hạ vào tham gia cùng.」

“Người bí ẩn đeo mặt nạ hình sư tử!” Milim tuyên bố, và vội vã chạy đi. Vâng … Tôi đã hình dung ra ai sẽ tham gia thay mặt cô. Sẽ ổn chứ? Ý tôi là, mức độ ở đây khá cao nhưng làm vậy là quá tay rồi. Đối với các chúa tể quỷ khác, tôi không thân thiện với họ.

Sau đó còn có phần thưởng của quá trình đàm phán trước đây-Damrada. Anh ta và nhóm của anh ta đang đi thăm quan thành phố, họ thuê nhà trọ tốt nhất. Và có vẻ họ hiểu được tầm quan trọng của việc có được những phòng tốt nhất trước khi hoàng tộc xuất hiện. Người đàn ông đó, không nghi ngờ gì, mạnh mẽ. Liệu anh ta sẽ chiến đấu đến khi kiệt sức hay giả đò yếu đuối, tôi hầu như không thể chờ đợi để xem. Đó là một yếu tố thú vị khác mà chúng tôi đã thêm vào.

Với điều đó, chúng ta chỉ cần thêm bốn người nữa thôi. Tôi đoán chúng tôi có thể biến nó thành bốn trận đại chiến. Và khi tôi nghĩ vậy,

「Rimuru-san, cậu cho gọi tôi hả?」

Tôi nghe một tiếng nói. Không, tôi đâu có gọi anh. Ai đó? Người đàn ông mạnh nhất trong các thánh hiệp sĩ – Arnaud Baumann.

「Gì vậy, Arnaud?」

「Fufu, tôi muốn tham gia giải đấu mà cậu sắp tổ chức. Gần đây tôi đã được đào tạo bởi Hakurou-san. Vì vậy, tôi chắc chắn muốn được dự phần.」

Có được không ta? Xuống mặt đất giùm cái. Tôi muốn nói điều đó, nhưng vì Hinata đã rời khỏi thủ đô, tôi không có ai để phàn nàn. Tám thánh hiệp sĩ hiện tại ở đây. Tôi đã yêu cầu họ giúp đỡ thiết lập một rào chắn, nhưng tôi đoán rằng họ không ngại khi để Arnaud tham gia. Và vì có rất ít người trong chúng tôi, tôi đoán chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài để các thành viên yếu hơn tham gia. Điều đó để lại cho chúng tôi ba chỗ trống.

「Trong trường hợp này, tôi sẽ để anh tham gia. Nhưng nếu anh quá phế, liệu anh có nhận ra rằng các nước khác sẽ được chứng kiến, phải không?」

「Không vấn đề gì. Thánh hiệp sĩ không biết bại trận là gì đâu!」

Sự tự tin đó đến từ đâu thế? Từ thanh kiếm và áo giáp mới của Kurobee? Ý tôi là, vâng, đây là những sản phẩm thử nghiệm cải thiện ngay hơn cả những linh trang mà họ đã có. Và, như các sản phẩm thử nghiệm, chúng tôi không thể sản xuất chúng hàng loạt được. Nhưng… tôi chắc chắn rằng bộ giáp đó đã làm cho anh ta tự tin hơn. Vâng, tôi không quan tâm nếu anh ấy chết vì bối rối, và cũng không phải tôi sẽ chịu trách nhiệm về nó.

「Được rồi, nhưng nhớ phải đeo mặt nạ. Anh sẽ nổi lắm đấy, có chịu nổi không?」

Chúng tôi đã có Mặt nạ Sư tử tham gia, vậy nên chắc chắn họ muốn tham gia theo cách này hơn là với tư cách Thánh hiệp sĩ.

「Hiểu rồi. Tôi sẽ đeo mặt nạ để phòng hờ. Cảm ơn cậu đã cho phép chúng tôi tham gia」

Arnaud lẩm bẩm và bỏ đi. Anh ta rất tự tin. Và xem xét rằng trái tim của anh ta đã tan vỡ một lần bởi Diablo, anh ta là một chàng trai rắn rỏi. Hoặc là một thằng ngốc. Nhưng tạ ơn thần linh đã không khiến anh ta chiến đấu chống lại Diablo ngay trận đầu. Nghiêm túc đó.

Được rồi, ba chỗ còn lại. Các ứng viên khác chúng tôi sẽ điền vào khi chúng tôi chuẩn bị. Từ trong số những quái vật có trí khôn và quái vật của rừng Jura. Không phải gia súc, nhưng vẫn có những cá nhân muốn thể hiện bản thân. Chúng tôi sẽ buộc họ phải chiến đấu như 3 ứng viên còn lại. Ồ, ai sẽ chiến thắng đây? Để sang một bên, đó là khoảng thời gian tôi quyết định về phần thưởng đặc biệt. Chiến thắng hoặc thất bại sẽ quyết định xem họ sẽ tiếp tục được gọi là trưởng ban hay không. Sau tất cả, người chiến thắng sẽ nhận được một danh hiệu mà tôi ban cho cùng với đó sẽ được quần chúng tung hô với danh hiệu ấy. Vì vậy, đã đến lúc tôi nghĩ về hệ thống phân cấp ở đây.

***

Một ngày trước khi giải đấu bắt đầu. Các đại diện của nhiều chủng tộc đã quy tụ về đây. Những chuyến đến sớm nhất đã được một tuần. Cùng với những bức thư tôi gửi, Myormiles đã mời một số thương gia giàu đến chơi. Những du khách đến đây trước kia tự hào hướng những người mới đến thăm thú chỗ này chỗ kia. Cảnh tượng thật là thú vị – khi chứng kiến rất nhiều chủng tộc và các vị vua tận hưởng đất nước của chúng tôi. Cho đến giờ, mọi thứ đều theo kế hoạch. Trên lưu ý đó, tôi muốn nói rằng số lượng khách đã lên tới ba ngàn. Chúng tôi có khả năng đáp ứng lưu trú đến mười ngàn dân thường, nhưng ba ngàn là giới hạn cho nhà ở cao cấp. Và chỉ khi tôi bị những điều lo lắng bủa vây, Myormiles trổ tài thao lược. Ông ấy đã sắp đặt mọi người đến các quán trọ khác nhau mà không phạm sai lầm nào. Tất nhiên, Rigurdo và Rigur cùng những nhân công khác của Tempest cũng thể hiện những nỗ lực và kỹ năng đáng khen ngợi. Và nhờ vào tất cả những nỗ lực của họ, chúng tôi đã có thể tổ chức chào đón một ngày trước khi giải đấu mà không có sự xuất hiện lớn nào nữa.

Và như vậy, đêm hôm ấy. Các nhà lãnh đạo của các quốc gia đã tề tựu trong phòng hội nghị lớn. Buổi tối trước ngày lễ hội bắt đầu. Ngồi trên thảm trải chiếu tatami, tôi quan sát khuôn mặt thoải mái của mọi người. Bồn tắm là một thành công lớn, với một số người tắm nhiều hơn một lần mỗi ngày. Chúng tôi đã cung cấp cho họ tất cả yukata, và giờ đây họ đang bận rộn để bình luận về cách họ nhìn nhận quốc gia này. Những người hộ tống của họ đã quyết định làm luôn việc của người gác cửa. Như một chuyên gia, họ đã kiểm tra kỹ lưỡng về thực phẩm mà tôi đã ra lệnh đưa vào. Có thể sợ có chất độc. Vâng, xem xét rằng nếu tôi muốn hạ độc họ tôi chỉ có thể sử dụng vũ lực… nhưng, hãy tránh chủ đề đó.

「Hừm, xin cảm ơn tất cả vì đã đến đây ngày hôm nay. Tôi là chúa tể quỷ mới, Rimuru. Tôi muốn tối nay sẽ trở thành một buổi chào đón nhỏ, và do đó, muốn mọi người thưởng thức các món ăn của Tempest. Hãy tha lỗi cho bài diễn văn dài dòng của tôi. Hãy bắt đầu!」

Có rất nhiều người muốn nói chuyện trực tiếp với tôi, nhưng họ sẽ phải làm điều đó sau. Hầu hết ánh nhìn của họ đều tò mò. Có một số người rụt rè khi tôi tự gọi mình là một chúa tể quỷ, và những khuôn mặt của người khác sáng lên. Tôi không giỏi xử lý loại tình huống này, đó là lý do tại sao tôi quyết định một bữa tiệc chào mừng đơn giản. Đó là khi thức ăn bắt đầu được đưa ra. Chà, họ sẽ thích nó chứ? Lần này, sushi. Và sashimi với tempura. Cá tươi. Ý tôi là, tôi đã tự mình đánh bắt. Không quan tâm đến những gì tôi bắt gặp, tôi nuốt tất cả và loại bỏ chất độc. Tôi cũng học cách di chuyển trong nước tốt hơn. Nhưng, từ giờ tôi nên bàn giao công việc này cho những người khác. Hakurou xử lý cá với kỹ năng tuyệt vời. Sử dụng con dao Kurobee rèn nên, ông chia tách tất cả trong nháy mắt. Shuna cũng xử lý cá một cách tuyệt vời. Hakurou cũng gói cơm. Ông ấy có một kỹ năng thật là ấn tượng.

default.jpg

Rõ ràng, ông đã học cách làm điều đó từ khi còn là orge. Vậy có nghĩa là kẻ giết rồng là một du khách thế giới từ thời Edo? Nhưng bằng cách nào đó các khoảng thời gian không phù hợp… Vâng, tôi quan tâm đến điều gì? Shion cũng muốn giúp đỡ nhưng đã quyết định kiềm chế khoảng thời gian này. Ý tôi là, rõ ràng. Chúng ta không thể nào đưa thức ăn ghê… ý tôi là, thiếu sự tinh tế cho các nhà cầm quyền. Điều đó có thể là một trò chơi khăm. Vấn đề là, nước tương. Bằng cách nào đó, chúng tôi đã có thể tạo ra một hợp chất thay thế nước tương. Tôi nghĩ rằng màu sắc có chút sai sai, và mặc dù hương vị có một chút không giống, nó vẫn được. Wasabi chúng tôi đã có. Nhưng lần thử đầu tiên có thể không xử lý tốt, vì vậy chúng tôi quyết định làm sushi mà không có nó lần này. Tất cả các chế phẩm đều được bày ra. Thức ăn phản ánh sự hiếu khách trong tâm hồn. Tôi hy vọng họ sẽ thấy ý định của tôi.

Và do đó bắt đầu bữa tiệc. Những lời than phiền đầu tiên đã được nghe khi chúng tôi bắt đầu đổ bia lạnh. Đối với những người chưa bao giờ uống bia lạnh có ga, sản phẩm của chúng tôi phải là một bất ngờ thực sự. Và nó cũng phải lạnh. Nó phải được phục vụ trong kính lạnh trong suốt – đó là bản chất của dịch vụ Nhật Bản. Ngay cả khi tôi không thể thỏa hiệp về vấn đề này. Cô hầu bàn của Elf đang đổ rượu. Không, tôi đã không buộc cô ấy làm điều đó! Cô tình nguyện… Nói chung, đây là một thành công lớn. Khi cô cúi đầu trước mặt tôi, nó làm sáng lòng người đàn ông. Có những người có khuôn mặt đỏ lên mặc dù họ không say rượu nhiều. Rốt cuộc, “bưởi” và yukata. Fufufu… tất cả theo như dự tính.

Và như vậy, bữa tiệc tiếp tục. Có vẻ như nó sẽ kết thúc mà không có vấn đề. Con cá ở trước mặt tôi, tôi không thể không ngạc nhiên về đường cắt. Tất nhiên, tôi ngay lập tức đã ăn một con. Không có nghĩa là nó tệ. Cá này đã được xếp hạng A … và trong khi một số thực phẩm trông không ngon miệng, điều đó không ảnh hưởng đến hương vị của nó. Ngoài việc có thể mang theo một lượng hạn chế, ngay cả những người vô cùng giàu có sẽ không thể ăn cá sống. Ồ, và dĩ nhiên họ thực sự thích nó. Vì vậy, mọi thứ đã đi theo kế hoạch. “Hãy xem những gì bạn có thể được ăn nếu bạn hợp tác với chúng tôi?” Đó là loại thông điệp tôi muốn họ nhận được từ này. Đó là một trong những lý do tôi đang làm tất cả những điều này. Không chỉ để phô trương sự giàu có của tôi. Tôi không chỉ là một cá nhân ích kỷ, tôi cũng là kẻ cơ hội! Chuyện chỉ có thế.

Và do đó bữa tiệc ( chiêu trò quảng cáo ) kết thúc tốt đẹp.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s